Business is booming.

Em đã được học rất nhiều cô giáo và có những kỉ niệm sâu sắc. Hãy kể lại một trong những kỉ niệm đó.

Em đã được học rất nhiều cô giáo và có những kỉ niệm sâu sắc. Hãy kể lại một trong những kỉ niệm đó.

Tôi đã được học và tiếp xúc với rất nhiều cô giáo, nhưng tôi không thể nào quên được cô Nguyệt đã dạy tôi năm lớp ba và kỉ niệm mà tôi đã có với cô.

Tôi còn nhớ trong giờ Tập đọc, khi cô giáo đang viết trên bảng, nhìn nét chữ cô run run, không thẳng hàng, lớp tôi xì xào, đưa mắt nhìn nhau. Tôi thấy khó chịu trong lòng bèn đứng lên nói:

Thưa cô! Chữ cô viết khó đọc quá ạ!

Dường như cô Nguyệt đứng lặng người. Đôi mắt cô chớp chớp, mặt cô đỏ bừng, rưng rưng nước mắt. Phải mất mấy phút chờ cô bình tỉnh lại lớp học mới bắt đầu được nên hôm nay lớp về muộn. Trước khi nghỉ, có Nguyệt nhỏ nhẹ nói:

Cô xin lỗi các em vì dạy quá giờ. Còn chữ viết thì… cô sẽ cố gắng trình bày đẹp hơn.

Mây hôm sau, đến phiên tôi và Hoàng trực nên phải đến lớp sớm hơn mọi người. Thấy Hoàng thấp thoáng ngoài lớp, tôi khẽ bước đến bên cạnh cậu ấy và nhìn vào.

Trời! Cô đang mải mê nắn nớt viết chữ. Thảo nào, mấy hôm nay cô viết chữ khác hẳn đi.

Cô đang viết bỗng viên phấn trên tay cô rơi xuống, có ngồi thụp xuống đất, mặt cô có vẻ đau đớn lắm. Có dùng tay trái nắm bóp tay phải. Hình như rất đau, cô lấy tay lau nước mắt. Tôi và Hoàng chạy vào ôm lấy tay cô và hỏi:

Xem thêm:  Sáng kiến kinh nghiệm: Rèn luyện kĩ năng đọc hiểu văn bản

Cô ơi! Cô làm sao thế“. Cô có sao không?

Không sao đâu các em ạ, một lát sẽ khổi. Thỉnh thoảng cô lại đau tay lên khi trời lạnh Cô nói. Tôi thấy hối hận vì tôi đã hiểu lầm cô. Tôi rớm nước mắt, giọng nói nghẹn ngào: Cô ơi! Cô tha lỗi cho em nhé, em có lỗi với cô! Cô đứng dậy, đặt tay lên vai tôi và Hoàng, cô nhìn với vẻ trìu mến: Không sao, cô không giận các em đâu. Thôi chúng ta chuẩn bị đi, sắp tới giờ học rồi Mặc dù cô tha thứ cho tôi nhưng tôi vẫn cảm thấy hối hận. Tôi tự hứa sẽ học thật giỏi để làm quà tặng cô.


Comments are closed.