Business is booming.

Top 10 Bài văn tả cảnh mùa đông hay nhất

Trong vòng tuần hoàn của thời gian, mùa đông là bức tranh có màu sắc kém tươi sáng nhất. Ta có thể thấy bầu trời, mặt đất và cây cối đôi khi chung một màu xám xịt, rét mướt và buồn xo. Tuy vậy, vẫn có những ngày mùa đông thật ấm áp và bình yên, ẩn chứa sức sống tiềm tàng. Vanmau.top xin giới thiệu bài cuối cùng: tả cảnh mùa đông trong loạt bài văn tả cảnh bốn mùa dưới bài viết sau.

Mùa đông kết thúc một vòng tuần hoàn.

Nếu như mùa xuân là khúc dạo đầu trong bốn mùa, mở màn cho một năm thì mùa đông đánh dấu sự kết thúc cho vòng tuần hoàn ấy. Mùa đông cũng có những nét hấp dẫn riêng không thể trộn lẫn với bất kì mùa nào khác, để lại trong lòng người những ấn tượng và cảm xúc khó phai.

Khi những cơn gió bấc tràn về cũng là lúc mùa đông đang chuẩn bị gõ cửa từng ngôi nhà. Khác với những cơn gió heo may của mùa thu chỉ đem lại cảm giác hơi se lạnh, những cơn gió bấc làm cho ai cũng phải rùng mình vì cái rét cắt da cắt thịt. Bầu trời không còn trong xanh, nắng cũng dần tắt lịm. Trên nền trời chỉ còn lại một màu xám xịt không khỏi gợi cảm giác thê lương, ảm đạm.

Cây cối trong vườn đã trút hết lá, chỉ còn lại cành cây khẳng khiu như những cánh tay gầy guộc trông thật thương hại. Những chú chim không còn hót vang chào ngày mới vào mỗi buổi sớm mai, có lẽ chúng đã rủ nhau đi về phương Nam để tránh rét. Ông mặt trời ẩn sau những lớp mây dày, chìm vào giấc ngủ đông để đợi mùa xuân ấm áp.

Những cơn mưa phùn tuy không ồn ã như mưa rào mùa hạ nhưng lại làm cho cái lạnh càng buốt giá hơn, thấm sâu vào từng đường gân thớ thịt. Vào sáng sớm, sương mù giăng phủ làm cho thiên nhiên thêm mờ ảo, bức tranh ngày đông dường như chỉ có hai màu xám và trắng. Giữa khung cảnh huyền ảo ấy, con người và vạn vật như lẫn vào trong một chốn bồng lai tiên cảnh, ẩn hiện thấp thoáng sau màn sương mờ.

Vào mùa đông, mọi người cũng ít muốn ra ngoài hơn. Ngoài đường, ai nấy đều giữ ấm cho mình bằng những chiếc áo len, áo khoác dày sụ. Trong thời tiết giá lạnh, có lẽ chẳng còn gì thích hơn khi được ngồi bên bếp lửa hồng reo vui hay ủ mình trong chiếc chăn bông ấm áp.

Những cơn gió bấc đập vào cửa sổ, nghĩ đến những bác lao công vẫn phải thức khuya dậy sớm để giữ phố phường sạch đẹp, tôi thầm cảm ơn vì sự cần cù cùng đức hi sinh của họ. Giữa cái lạnh buốt đến thấu xương ấy, vẫn có những con người nhỏ bé, bôn ba, vất vả để mưu sinh cho cuộc sống hàng ngày. Mùa đông tuy có giá lạnh, nhưng chỉ cần tình yêu thương giữa người với người cũng đủ làm cho trái tim thêm ấm áp.

Tạo hóa sinh ra mùa đông có lẽ để làm cho người với người được gần nhau hơn. Mùa đông cũng không phải chỉ có bầu trời xám xịt, cái lạnh thấu xương, mùa đông sẽ trở nên ấm áp hơn nếu chúng ta biết truyền cho nhau hơi ấm giữa cuộc đời này,

Mùa đông lạnh giá, khắc nghiệt.

Xuân qua, hạ tới, thu về rồi sang đông. Mùa đông là mùa của giá lạnh, của sự héo tàn. Nhưng chính cái lạnh lẽo đã khiến con người gần nhau hơn, quây quần bên lò sưởi ấm áp. Em rất thích mùa đông dù lạnh giá, khắc nghiệt.

Gió mùa tràn về cũng là lúc báo hiệu mùa đông đã đến, bầu trời ảm đạm không còn trong xanh và những đám mây lững lờ trôi biến mất thay vào đó là một màu xám xịt. Cái lạnh khắc nghiệt và đường phố cũng ít nhộn nhịp hơn thường lệ. Làn gió mang theo hơi khô lạnh làm thời tiết hanh hơn.

Cây bàng trước cửa nhà em đã trút toàn bộ lá, chỉ còn lại những cánh tay khẳng khiu vươn lên sống sót trong ngày đông lạnh lẽo. Mùa đông thời tiết giá lạnh, có mưa phùn gió bấc khiến cho mọi người phải đóng cửa hết và rất ít ra ngoài vì trời lạnh. Thi thoảng trên những phố vắng có vài người đang cặm cụi quét những đống lá khô rụng tả tơi sau một đêm gió rét.

Sáng sớm, không còn tiếng chim hót, tất cả vẫn chìm trong giấc ngủ dài, bác mặt trời uể oải vươn vai thức dậy cũng là lúc người ta ra đường đi làm. Mọi người ai cũng mặc những chiếc áo len, áo khoác dày, quàng khăn,đội mũ để chống lại cái lạnh giá làm buốt cóng đôi bàn tay. Ngoài công viên chẳng còn bóng dáng những cụ già đi tập thể dục buổi sáng.

Mặt hồ phẳng lặng như gương không một gợn sóng buồn thiu vì thiếu vắng tiếng nói chuyện của người qua đường. Thành phố vào đông ảm đạm hơn nhiều, một ngày dài cứ thế trôi qua lặng lẽ, chỉ đợi đến thời điểm đó, ai nấy đều vội và trở về nhà, chạy trốn cái lạnh, trở về bên gia đình để tận hưởng sự ấm áp của lò sưởi hồng và làn khói nghi ngút tỏa ra từ bữa cơm tối.

Lão già mùa đông không chút ấm áp đến làm vạn vật chìm vào ảm đạm cướp đi không gian tươi mới như một quy luật vốn có của tạo hóa, khiến cho con người ta co ro vì cái rét. Nhưng chỉ khi đông về, rồi xuân mới đến thổi vào vạn vật một sức sống căng tràn.

Mùa đông thật đặc biệt.

Thường thì một năm có bốn mùa, đó là quy luật tự nhiên mà chắc chắn sẽ không ai có thểthay đổi được. Mỗi mùa đều có đặc điểm riêng biệt không giống nhau như: mùa xuân mátmẻ muôn hoa khoe sắc thắm. Mùa hè là mùa của những bông hoa phượng vĩ, bằng lăng mùahọc sinh tạm biệt mái trường. Mùa thu dưới ánh trăng huyền ảo chúng em có thểrước đèn họp bạn.

Nhưng có lẽ mùa đông là đặc biệt nhất vì cái lạnh buốt, gió bấc và mưaphùn. Bây giờ đang là mùa đông và là ngày lạnh nhất trong năm. Nằm cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp mà em không muốn dậy vì lẽ trời quá lạnh. Từ trong phòng có thể nghe thấy tiếng gió rít từng cơn. Ra khỏi phòng sương mù dày đặc,bầu trời âm u.

Lác đác vài chiếc lá vàng đang rơi xuống cùng với những hạt mưa tinhnghịch. Cây cối khẳng khiu trơ trọi như đang cố gắng chống lại sức mạnh của thiên nhiên.Ngoài đường loáng thoáng vài bóng người trong những bộ quần áo bông ấm áp và khoácngoài là chiếc áo mưa.

Hôm nay học sinh ở các trường cũng đã được nghỉ học. Cảnh aohồ trầm mặc hơi nước bốc lên tạo cảm giác lạnh lẽo, nước buốt cắt da, cắt thịt. Giờ đâynơi duy nhất em nghĩ đến đó là nhà bếp, ánh lửa bập bùng gợi nên vẻ ấm áp. Lúc này cảnhà đang ngồi trò truyện, còn mẹ đang tất bật chuẩn bị bữa sáng cho gia đình.

Đã quá trưa mà mặt trời vẫn không ló mặt. Đến sáu giờ tối thì ánh sáng nhường lại cho màn đêmyên tĩnh, chỉ có mùa đông mới có hiện tượng ngày ngắn đêm dài như vậy. Bầu trời lúc nàyâm u, ít sao và nhiều sương mù hơn ban sáng. Mưa phùn lất phấn tạt qua. Ánh đèn đã tắthẳn bầu không khí trở nên tĩnh mịch hơn, chỉ còn tiếng chó sủa từ xa vang vọng lại.

Xem thêm:  Kể về một ngày hội mà em biết và được xem

Em rất thích mùa đông vì có thể ngồi bên ánh lửa bập bùng, được nhìn cảnh vật như kháclạ. Mọi người bảo mùa đông năm nay lạnh hơn mọi năm nhưng được sống trong ngôi nhàấm áp tình yêu thương thì em có thể nói mùa đông không lạnh.

Mùa đông là mùa tuyệt vời nhất.

Nhắc đến hai tiếng mùa đông, ai cũng cảm nhận ngay cái giá lạnh. Nhưng đối với tôi, mùađông là mùa tuyệt vời nhất. Nhờ có mùa đông mà ta biết đến cảm giác ấm áp và niềm vui.

Buổi sáng mùa đông tuy ảm đạm và lặng yên nhưng đã mang đến cho tôi cảm giác ấp ápđến lạ lùng.Một buổi sáng mùa đông lạnh giá, tôi lấy hết can đảm lật tung chăn ra và bật dậy và mộtmình đi dạo quanh khu phố. Không gian sao mà yên tĩnh đến thế. Khu chợ ồn ào lúc nàycòn chưa có người bán hàng. Từng cơn gió hun hút lạnh lùng thổi tới. Bầu trời âm u, nằngnặng.

Mấy bác bàng phong độ, to khỏe là thế mà giờ đây đã không còn một chiếc lá nàonhưng các bác vẫn giương cao những cánh tay già nua, trơ trọi của mình lên nền trời nhưđể chống chọi quyết liệt lại với thiên nhiên khắc nghiệt. Các nàng hoa ủ rũ, buồn rầu, xấuxí và nhợt nhạt. Cả không gian vắng tiếng chim hót, tiếng gà gáy, tiếng chó sủa.

Tất cả vẫnđang chìm trong giấc ngủ đêm đông. Mặt hồ nhỏ phẳng lặng đến kì lạ, không một chú cánào ngóc lên tìm mồi, cũng chẳng thấy bóng dáng bác rùa nào trên chiếc bè nhỏ giữa hồ.Mùa đông, chẳng ai muốn ra đường vào giờ này. Không thấy cụ già nào đi dạo, cũngchẳng thấy người nào tập thể dục ngoài công viên.

Tôi mong trời mau sáng để mặt trời lênchiếu rọi xuống dù là một vài tia nắng yếu ớt để đem lại ấm áp và sức sống cho khungcảnh nơi đây. Đó là một sáng mùa đông như bao sáng mùa đông khác. Trong khung cảnh buồn tẻ, trốngvắng và lạnh lẽo, ta chợt thấy quý trọng hạt nắng, quý trọng những gì ấm áp.

Mùa đôngcho ta cái cảm giác như thể cuộc một con người sẽ có lúc buồn, lúc vui, lúc đau khổnhưng cũng có lúc tràn đầy niềm tin và hi vọng. Chính vì thế mà dù mùa đông đem đến giárét và mưa phùn, tôi vẫn rất yêu quý mùa đông.

Một ngày mùa đông có mưa phùn.

Một năm có bốn mùa, mùa nào cũng có nhữngđặc trưng riêng của mình. Không nắng rực rỡ nhưmùa hè, không ấm áp như mùa xuân, cũng khôngcó gió heo may se se lạnh như mùa thu, mùa đôngcó nét đặc trưng riêng là những cơn mưa phùn ẩmướt.

Hôm nay là chủ nhật, em được nghỉ học. Sángtỉnh dậy, nằm trong chăn nghe gió rít bên ngoài,mà không muốn ra khỏi giường. Sau khi dậy đánhrăng rửa mặt, đi mua đồ ăn sáng, em mới càngthấm thía cái lạnh của mưa phùn mùa đông.Mưa phùn, hạt mưa không to như mưa rào mùahạ, nhưng kéo dài. Hôm nay cũng thế. Nghe mẹem kể, đã mưa từ đêm qua, đến sáng nay vẫn cònmưa.

Từng hạt mưa không lớn, nhưng mang theocái lạnh rét buốt của mùa đông. Em nghĩ đến việcđi học vào ngày hôm nay mà rùng mình.Hôm nay em được mẹ giao cho trông cửa hànggiúp mẹ để mẹ đi lấy hàng. Khi đi, mẹ em cũngphải mặc áo khoác dày rồi mặc thêm một chiếc áomưa cho đỡ rét. Ngồi nhìn trước cửa hàng, toàncảnh đường phố mùa đông trong cơn mưa phùnhiện ra trong mắt em.

Đường phố được phủ mộtmàu xám của trời ngày đông. Những cơn mưaphùn làm cho đường phố ướt nhẹp. Thỉnh thoảngmới có một chiếc xe máy đi qua, mọi người đềumặc áo khoác và mặc thêm áo mưa bên ngoài.Tuy rằng như thế, nhưng chắc vẫn không thể tránhkhỏi cái giá của mưa phùn mùa đông. Hình nhưthời tiết hôm nay làm cho mọi người đều lười rangoài, ai cũng muốn ở trong căn nhà ấm áp củamình.

Đến gần trưa, trời cũng đã tạnh mưa, nhưng vẫnkhông có chút nắng nào. Mẹ em đã đi lấy hàng vềvà mang quà cho ba chị em em là một túi khoailang để nướng. Sau khi ăn cơm xong, mẹ trôngcửa hàng cho ba chị em đi nướng khoai. Trời lạimưa trở lại. Nhưng ngồi trong bếp nướng khoai,sự chờ mong làm cả ba chúng em không thấy lạnhchút nào.

Khoai chín, bốn mẹ con em ngồi ăn vàcùng nhau trò chuyện. Ăn xong, ba chị em em đihọc bài để chuẩn bị cho ngày mai, còn mẹ em ngồitrông cửa hàng và tính toán sổ sách.Mùa đông nên trời tối rất nhanh, mới hơn năm giờchiều mà trời đã nhá nhem tối. Đèn đường bật lênnhưng vẫn không làm cho đường phố bớt ảmđạm. Mẹ con em dọn hàng sớm, sau đó nấu cơmăn và cùng nhau ngồi xem ti vi và đến chín giờ thì đi ngủ.

Kết thúc một ngày chủ nhật thật lạnhnhưng cũng không vì thế mà buồn chán. Hi vọngngày mai em đi học, mưa phùn sẽ tạnh.

Mùa đông lạnh cắt da cắt thịt.

Tạm biệt mùa thu ấm áp, trời đã chuyển sang mùađông từ bao giờ em cũng không biết rõ chỉ cảmnhận được rằng gió mùa đông bắc thổi ngày mộtnhiều và cả xóm làng nơi em ở đều chìm vào trongsương mù vào những sáng sớm mùa đông.

Mùa đông – mùa của cái lạnh mà người ta có thểnói là cắt da cắt thịt, thậm chí ở nhiều nơi còn cótuyết, nước lạnh giá như đóng băng, cây cối thìkhông còn vẻ tươi trẻ, xanh tốt như mùa xuân vàmùa hè nữa, tất cả đều cằn cỗi nghèo nàn. Cuộcsống sinh hoạt của mọi người trong xóm em nóiriêng và của những người ở những vùng lạnh nóichung cũng có sự thay đổi khi thời tiết chuyển từmùa này sang mùa kia.

Mùa đông thì mặt trời mọc muộn hơn so với mùahè, vì vậy việc cảm nhận rằng trời đã sáng haychưa cũng có sự thay đổi, vào mùa hè khoảngnăm giờ sáng là ta đã có thể nhìn rõ được cảnhvật, nhưng còn mùa đông thì năm giờ trời vẫn còntối như ban đêm, và buổi tối cũng vậy, trời sẽ nhanh tốihơn vào mùa đông.Ta thường nghe có câu: “Đêm tháng năm chưanằm đã sáng/ Ngày tháng mười chưa cười đã tối”là như vậy, tháng năm thuộc mùa hè và thángmười thuộc mùa đông.

Xóm em ở là một xóm nhỏdưới chân núi, vào những sáng sớm mùa đôngmột làn sương mù bao phủ lấy cả xóm, mọi ngườithức dậy muộn hơn, chúng em cũng vậy, vào mùađông nhà trường sẽ lùi thời gian học lại muộn hơnnên chúng em cũng không phải dậy sớm, trời lạnhthì ai muốn chui ra khỏi cái chăn ấm cơ chứ, mọingười phải mặc quần áo thật ấm, thường thì nhàem có bếp củi và mọi người cùng ngồi quây quầnđể sưởi ấm, ai có công việc gì hay chúng em đihọc thì phải chuẩn bị đầy đủ tất, găng tay,mũ len,quần áo ấm rồi mới ra đường.

Xem thêm:  Soạn bài luyện tập tóm tắt văn bản tự sự

Gió mùa đông bắcthổi đều đặn mang đến cảm giác tê tái da thịt. Mùa đông cũng có nắng nhưng những tia nắng rất yếuớt, và đặc biệt hay có mưa phùn.Những cành cây trơ trọi lá, khẳng khiu, rau cỏ mùanày thường không mọc được vì lạnh quá. Mùađông hay có những đợt rét đậm, rét hại. Emhay xem dự báo thời tiết và hay thấy những nơinhiệt độ xuống thấp quá nên có tuyết, mặc dù lạnhnhưng nhìn thật đẹp.

Sau một ngày làm việc mọingười trở về nhà và quây quần bên mâm cơm thậtấm cúng.Mùa đông thật lạnh nhưng thiếu nó thì sao còn cóthể gọi là bốn mùa, có nóng thì phải có lạnh. Xuânqua thì hè tới, thu tàn rồi đến đông cứ như thế bốnmùa tuần hoàn nhau tạo nên sự đa dạng của thờitiết.

Mùa đông có nỗi nhớ len lỏi trong tim.

Nếu được hỏi rằng em thích nhất điều gì khi mùađông đến thì em sẽ dõng dạc trả lời rằng: Em thíchnhững ngày mùa đông có mưa phùn lắc rắc ởngoài khung cửa sổ. Mưa và cái lạnh của mùađông tạo nên một nét đặc trưng riêng biệt, rấtthấm, rất ngấm vào con người.

Em thích đượcngắm nhìn đất trời vào những ngày đông giá rét cómưa phùn như thế này.Mùa đông đến, gió lùa thốc vào da, cứa vào từngthớ thịt lạnh đến tê người. Cái lạnh ấy khiến chocon người cảm thấy uể oải, chỉ muốn cuộn tròntrong chiếc chăn bông ấm áp và ngắm nhìn trờiđất qua khung cửa sổ.

Đất trời vào đông vương chút gì đó u ám, ẩm mốcnhưng lại khiến nhiều người thích mê mẩn.Những chiếc lá bàng màu vàng hôm qua còn chớivới ở trên cành cây cao chót vót nhưng hôm nayvì có mưa, có gió nên lá rụng về cội, nằm im lìmtrên mặt đất. Thi thoảng gió lại lùa và thốc mạnhvà cửa sổ nghe buốt giá.

Khi mùa đông có thêm thời tiết mưa phùn rơi lâmthâm, dường như chẳng ai muốn bước ra khỏinhà. Chỉ muốn quây quần bên người thân, bêncạnh bếp lửa vừa nhen, có thêm ngô khoai đểnướng nữa thì thật là tuyệt vời.Khu vườn những ngày mùa đông có mưa cũng imlìm, chỉ nghe tiếng gió, tiếng xạc xào của lá cọ xátvào nhau mà thôi.

Những hạt mưanặng hạt đọng lại trên lá cây, rồi rơi nhẹ xuống mặtđất.Những chú gà con nhìn mưa, nhìn giá rét cămcăm không dám chui ra khỏi tâm thân của mẹ.Vừa nằm im, vừa kêu chiêm chiếp nhìn trời đấtbên ngoài. Bộ lông của gà mẹ ướt sũng nước vìche chở cho đàn con.Cảnh vật và con người những ngày mùa đông ìạch, cứ như một chiếc kén chưa kịp mở tung ra,nằm im lìm. Bởi có lẽ mùa đông khiến cho mọi thứtrở nên như vậy, chờ khi nào ánh nắng của mùaxuân về thì mọi thứ sẽ bừng tỉnh.

Những khóm hoa cúc nở muộn cho ngày mùađông đang ướt sũng nước mưa nhưng nó vẫnkiên cường đứng vững, chờ khi cạn mưa, nắng sẽlên và nó lại khoe sắc trở lại. Mọi thứ cứ chầmchậm trôi, chiếc đồng hồ cũng vậy.Dù nhiều người không thích mưa vào mùa đôngnhưng em lại thích cảm giác này, cuộn tròn trongchăn, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, thấy dáng mẹkhom lưng bên bếp lửa.

Hình như mẹ vừa nhóm bếp. Mẹ bảo rằng những ngày mưa vào mùa đôngthường khiến cho con người ta buồn và có nhiềunỗi nhớ cứ thế len lỏi vào trong tim. Những ngàynày ba đi xa nhà nên căn nhà trống trải, ngoảnh đingoảnh lại cũng chỉ có tiếng bước chân của mẹ vàhai chị em. Mùa đông cựa mình trong lòng, mùađông khiến cả nhà nhớ ba nhiều hơn.Những ngày mưa mùa đông, những ngày có lẽ emsẽ nhớ thật nhiều.

Mùa đông, cành lá trơ trụi, khẳng khiu.

Cứ bắt đầu vào tầm tháng 11 trở ra, thời tiết ngàycàng xấu đi. Không khí ngày càng lạnh và giá hơn.Những cơn gió mùa đông bắc kéo về khiến chonhiệt độ ngày càng giảm xuống và còn có cảnhững trận mưa giá khiến ai ai cũng đều ngại khiphải rời chiếc chăn ấm áp hay rời khỏi ngôi nhàcủa mình để đi ra ngoài.

Mùa đông, nếu trời không mưa thì cả bầu trờicũng không được rực rỡ như những ngày hè chóichang ánh nắng mà thay vào đó, mùa đông lạiđem đến một bầu trời xám xịt, không cảnh lúc nàocũng ảm đạm. Những đám mây trên bầu trờitưởng chừng không muốn thay áo mà cứ mangmãi một màu xám trắng. Ông mặt trời chắc vì thờitiết lạnh giá quá mà cũng chẳng buồn xuất hiện.

Hàng cây thì không có sức sống, cành nào cũngkhẳng khiu. Chỉ cần một cơn gió lạnh thổi qua,những chiếc lá vàng còn sót lại bắt đầu rơi xuốnglàm cho khung cảnh càng trở nên buồn hơn. Mùađông như một bức tranh thiếu màu sắc khi chỉ cóhai gam màu xám trắng làm chủ đạo. Nhìn từ xa,mọi vật như đang được bao phủ bảo một lớpsương mù làm cho khung cảnh trở nên mờ ảo.

Những người gánh hàng rong, những gánh hànghoa cứ như đi lạc vào một thế giới khác khi đitrong làn sương trắng mờ ảo đó. Trời mà mưa phùn thì còn ảm đạm vàbuồn hơn rất nhiều. Mưa phùn không giống nhưnhững cơn mưa rào vội đến, vội đi hay những cơnmưa bóng mây. Mưa phùn là loại mưa nhỏ, nhưngcứ mưa mãi, không biết bao giờ mới tạnh.

Nếu chỉnhìn sơ qua, mọi người sẽ nghĩ mưa này sẽ khôngướt áo, nhưng không, mưa phùn có thể làm ướtcả người nếu đi trong mưa ấy. Khi mưa, nhữnghàng cây dù đã nằm im lìm để chờ mùa xuân tới– mùa để cây có thể đâm chồi, này lộc thì mưaphùn lại làm cho những hàng liễu, rặng xà cừthêm phần ủ rũ, mặc cho mưa muốn là gì, mặccho gió cứ rít, những hàng cây vẫn ở đó, im lìmkhông buồn đung đưa.

Mưa xuống cũng làm đường phố trở nên vắng vẻ.Vắng vẻ đâu chỉ vì mưa mà còn vì cái giá rét cựcđộ khiến cho con người ta, nếu ai có việc thì mới ra ngoài, nếu không sẽ chẳng có ai buồn ra đườngvào cái ngày mưa phùn gió bấc như thế. Trênđường phố, dọc bờ hồ chỉ có lác đác người qualại. Không phải họ thích trời mưa hay họ thích mùađông mà họ đều phải ra đường để kiếm sống, đểmưu sinh.

Còn những người đi xe máy thì ai nấycũng đều mặc áo cao, rồi mũ, rồi khăn len trùm kínvà chỉ để lộ ra ra 2 con mắt như để hạn chế tối đacái rét cắt da cắt thịt có thể len lỏi vào trong cơthể.Mưa phùn cũng khiến cho những khu vui chơi giảitrí sôi động, náo nhiệt vào những ngày hè giờ cũng nằm im lìm, không một tiếng động. Mưa đến,gió mùa về khiến cho không khí hay con ngườicũng cảm giác ngại ngần hơn với thiên nhiên.

Nhưng đâu phải ai cũng vậy, cũng có nhiều người,họ thích cái cảm giác lạnh giá, họ thích tận hưởngcái cảnh sắc thiên nhiên chỉ riêng có ở mùa đôngmà không bị pha lẫn bởi bất kỳ một mùa nào khác.Mùa đông, mùa mưa phùn cũng có những nétriêng biệt, nét yêu kiều vốn có của nó, nhưng đó làcảm nhận riêng của mỗi người bởi ai có thể ngăncấm tình yêu của mình đối với cảnh sắc và tìnhyêu dành cho thiên nhiên, cho đất nước?

Xem thêm:  Đề thi chọn đội tuyểnhọc sinh giỏi ngữ vănlớp 11

Mùa đông có nét yêu kiều, hấp dẫn riêng.

Cứ theo quy luật tuần hoàn của tạo hóa thì xuân qua hè tới, hết mùa thu thì mùa đông sang, có lẽ vì vậy đã tạo nên nét độc đáo khác lạ tại thời tiết tại đất nước Việt Nam nhỏ bé, xinh đẹp này. Mùa đông là mùa lạnh nhất trong năm, khi mà gió đông bắc tràn về mang theo cái giá lạnh và sự lười biếng cũng theo về.

Đông sang, đường phố cũng trở nên thưa thớt hơn, con người cũng hối hả, gấp gáp hơn trên đường phố để nhanh chóng tới nơi làm việc hoặc trở về nhà bên những chiếc lò sưởi ấm nóng. Ông mặt trời cũng dường như lười biếng hơn khi ban những tia nắng yếu ớt xuống mặt đất và trở về nhà cũng rất sớm.

Cây cối nằm lim lìm, vắng lặng, khoác trên mình những bộ xương trụi lá mà cảm tưởng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể đưa những chiếc lá còn sót lại trên cây bay đi một nơi rất xa. Đất trời vắng những tiếng chim ríu rít gọi nhau hay nô đùa trên từng kẽ lá. Những bụi cỏ xanh rờn bên vệ đường hay trong công viên cũng trở nên xám ngắt thu mình để chống chọi với những nàng gió mùa đông lạnh buốt.

Những nàng hoa ủ rũ nằm im lìm không còn đua nhau khoe sắc trong nắng sớm với những bộ cánh rực rỡ như mùa hè hay mùa xuân nữa. Mặt hồ xa xa cũng đang lim dim ngủ bao trùm lên mặt hồ là sự phẳng lặng, không thấy những chú cá thi nhau đớp mồi hay những chú cóc xinh xắn nằm tắm nắng trên những chiếc bè sen xanh ngắt. Mọi hoạt động dường như chậm rãi hơn, yên bình hơn.

Xa xa đâu đó những quán phở với hương thơm và những làn khói bốc lên thật ấm nóng. Những tiếng húp xì xụp, xuýt xoa, tiếng gọi đồ ăn vang lên thật nhộn nhịp. Đâu đó những gánh hàng rong tất tả, lúc ẩn lúc hiện trong làn sương sớm cùng những tiếng rao vang vọng như những nốt nhạc vang lên trên bức tranh mùa đông lạnh giá.

Không gian chỉ còn hai gam màu đen và xám hòa quyện cùng những làn sương trắng xóa. Một bức tranh mùa đông dù không mang đầy sắc màu rực rỡ như mùa xuân hay mùa hè nhưng lại mang nét rất độc đáo, rất da diết trong tâm hồn. Đi bộ trên những con đường để cảm nhận cơn gió, cảm nhận cái giá lạnh của mùa đông cũng khiến cho tâm hồn trở nên bình lặng hơn, êm dịu hơn.

Đặc biệt mùa đông còn mang theo những cơn mưa phùn nhẹ nhàng. Mưa không đủ làm ta ướt hết như những cơn mưa rào bất chợt của mùa hạ nhưng lại mang theo một sự âm ỉ thấm vào từng thớ thịt cùng hơi lạnh của gió bắc. Vào những ngày như vậy ngồi bên khung cửa sổ nhâm nhi một tách trà nóng và nhìn ra cửa sổ ngắm nhìn những giọt mưa rơi tí tách bên hiên nhà ai kia thật sự không còn gì tuyệt vời hơn.

Những bước chân hối hả trong mưa, những tiếng xuýt xoa vì lạnh trên đường của những con người ngày đêm vất vả trên con đường mưu sinh vẫn hàng ngày tô điểm thêm cho bức tranh mùa đông những nét vẽ mới. Mỗi mùa đều mang cho mình một nét đẹp riêng, một nét độc đáo mà không ngòi bút tài hoa nào có thể khắc họa trọn vẹn.

Mùa đông cũng là mùa yêu thích của nhiều người khi cùng nhau dạo phố hay cảm lạnh cái giá lạnh không oi bức nóng nực như mùa hè. Mùa đông hay mưa phùn cũng có nét yêu kiều và hấp dẫn riêng của nó và nó là cảm nhận riêng của mỗi người bởi ai có thể cấm được tình yêu với thiên nhiên với vạn vật.

Mùa đông trên quê hương em.

Thế là mùa đông lại giá đã về, cái xóm nhỏ ven sông của quêhương tôi lại ẩn hiện trong khoảng không gian màu xám.

Sáng sớm, sương mù bao phủ khắp cành cây, bãi cỏ. Gió lùahơi nước vào tận nhà, quấn lấy người đi đường. Gió thổi mâyvề phía cửa sông ở cuối xóm, mặt nước sông một màu lamthẫm. Bên kia sông là bãi bồi, thấp thoáng những hàng cây khẳngkhiu, trụi lá. Đâu đó, văng vẳng tiếng chim non dáo dác gọi bầy,lá vàng lác đác rơi trong gió.

Những cây cổ thụ ven sông đứngtrầm ngâm, lặng nhìn cảnh héo tàn của mùa đông rét buốt. Cónhững cây bị gãy sau những trận bão lớn, dòng nhựa trong cây dạt dào tuôn chảy. Hơi thở của mặt đất bỗng nặng nề, hơi nướctừ sông bốc lên một mùi nồng nồng của phù sa, đất mới.

Trêncác mái hiên của dãy nhà hướng ra sông, nước mưa đọng lạiđang thổn thức, tí tách rơi, chúng như muốn hỏi sông rằng:

– Sông ơi! Sông bắt nguồn từ đâu mà nước nhiều đến thế?

Sông vẫn dạt dào tuôn chảy, nước vội vã đổ về hướng đông vàcuốn theo bao đám lục bình tím ngắt. Có lẽ hoa lục bình trêndòng nước mênh mông ấy nó chẳng biết mình sẽ trôi dạt vềđâu.

Bên bờ sông, mọi người nói chuyện rầm rì, họ bàn bạc cho vụmùa sắp đến. Trên các bờ ao, các bác nông dân đang tháonước, be bờ, có người xách thùng đi bắt cá rô rạch nước, đibắt con cua đang lổm ngổm ven bờ. Họ bất chấp thời tiếtkhắc nghiệt của buổi sáng mùa đông đang bao phủ trên ruộngđồng.

Buổi trưa, thôn xóm hiện ra rõ nét hơn. Mọi người đi làm đồngvề. Người và cuốc, xẻng, trâu bò lục tục dồn lên mấy conđường về làng. Cánh đồng chạy dài ven sông một màu trắngxóa. Từng thửa đất được nhà nông cày lên, đợi nắng thuậnmưa hòa sẽ gieo hạt mới. Thoang thoảng trong không gian mộtmùi hương nước ruộng.

Chiều đông nhạt nhòa ngả xuống, khói bếp từ những ngôi nhàbay lên quyện với mây trời, cảnh vật lại ẩn hiện trong khônggian màu lam sẫm. Màn tối lan dần từ dưới mặt sông, ngả dàitrên bãi cát rồi đổ vào thôn xóm. Bóng tối như bức màn nhungmờ đen bao phủ dần lên cảnh vật.

Màn đêm buông xuống,thôn xóm tĩnh mịch, chỉ có tiếng côn trùng rỉ rả trong lòng đất.Trên những thảm cỏ ven đường, những chú dế rón rén bướcra ăn cỏ non rồi uống sương đêm. Những ánh đom đóm chập chờn trong bức màn nhung yên ắng. Nhà nhà đều đóng cửasớm. Gió vẫn lùa và mưa vẫn rả rích ngoài hiên.

Mùa đông đã làm cho cảnh vật quê hương tôi mang một màuđơn điệu, có vẻ héo tàn vì thời tiết khắc nghiệt, thế nhưng conngười vẫn hăng say làm việc. Nhà nông vẫn chuẩn bị gieotrồng, luôn cải tạo thiên nhiên tiếp thêm sức mạnh cho cây đểươm mầm, chờ ngày vươn lên đón chào mùa xuân sắp đến. Tôicảm thấy quê hương thật thân thiết với mình.

Nếu không có cảnh đông tàn – Thì đâu có cảnh huy hoàng ngày xuân. Hãy đón nhận mùa đông, lắng nghe tiếng nói của mùa đông như một món quà đặc biệt của tạo hóa để cuộc sống này trở nên nhiều màu sắc và không đơn điệu bạn nhé.


Comments are closed.