Business is booming.

Top 10 Bài văn tả em gái hoặc chị gái hay nhất

Được sống trong vòng tay yêu thương của ba mẹ đã là hạnh phúc nhưng nếu có thêm một người chị gái hoặc em gái cùng hưởng tình yêu thương đó với mình, cùng sẻ chia, vui đùa và bảo ban nhau thì niềm hạnh phúc ấy được nhân lên gấp bội. Tiếp tục loạt bài về tả người thân trong gia đình, Vanmau.top xin giới thiệu những bài văn tả em gái hoặc chị gái hay nhất để bạn đọc cùng tham khảo trong bài viết dưới đây.

Chị gái là một người bạn tri kỉ.

Gia đình em có bốn thành viên, bao gồm có bố mẹ và hai chị em gái chúng em. Gia đình em luôn yêu thương, chăm sóc lẫn nhau, hai chị em em thì thường chia sẻ với nhau những vui buồn của cuộc sống, học tập. Với em, chị gái của mình không chỉ là một người chị mẫu mực luôn nhường nhịn, chăm sóc của em mà còn là một người bạn tri kỉ, một người mà em yên tâm khi tâm sự những gì đã trải qua trong cuộc sống.

Chị của em năm nay mười lăm tuổi, tuy hai chị em có sự cách biệt về tuổi tác nhưng không vì vậy mà chúng em xa cách, bất đồng. Em và chị gái của mình rất hợp tính nên có thể dễ dàng tâm sự, nói chuyện một cách thoải mái nhất. Mọi người thường nói nhà mà có hai chị em gái thì thường xuyên xảy ra tranh giành, xung đột, chị em thường khắc khẩu, không hợp nhau.

Nhưng điều ấy không hề xảy ra trong quan hệ của chị em em, chúng em luôn yêu quý và ý thức được vị trí cũng như trách nhiệm của mình, đối với chị em thì luôn nhường nhịn, chăm sóc cho em. Còn em thì yêu thương, tôn trọng chị của mình. Chị của em vô cùng xuất sắc, không những là một học sinh ưu tú của lớp mà còn là một người cán bộ lớp đầy mẫu mực, chị em tuy học giỏi nhưng không hề tỏ ra kiêu căng, luôn quan tâm giúp đỡ đến bạn bè cũng như những người xung quanh mình.

Chị em nổi tiếng trong trường vì những đức tính tốt bụng, khiêm nhường ấy, vì thế mà mỗi lần có người nhắc đến chị em là em không kiềm nổi sự tự hào dâng trào trong mình. Chị em không chỉ là một học sinh ưu tú mà còn là một người con ngoan của gia đình em. Chị luôn lễ phép với bố mẹ, ông bà, chăm sóc, nhường nhịn em.

Chị còn là một người vô cùng đảm đang, những công việc nhà đều được chị hoàn thành một cách xuất sắc, chị có thể nấu cơm, rửa bát, quét nhà. Chị nấu ra rất nhiều những món ăn ngon, trong đó món ăn mà em yêu thích nhất đó chính là món trứng cuộn của chị làm. Những lát trứng cuộn vàng ươm, được chị tráng một cách khéo léo, hương vị thơm ngon không kém món ăn do mẹ em làm là bao.

Em có một người chị tuyệt vời, đó là người luôn chăm sóc, quan tâm tận tình, cũng là một người bạn mà em tin tưởng khi chia sẻ những buồn vui của cuộc sống, học tập, chị luôn lắng nghe với thái độ chân thành và cho em những lời khuyên thật bổ ích.

Chị gái gần gũi với em hơn cả.

Gia đình em có bốn người: bố mẹ và hai chị em em. Em rất yêu bố và mẹ nhưng chị gái lại gần gũi với em hơn cả. Em rất quý mến chị.

Chị gái của em cao nhưng đầy đặn. Bố mẹ vẫn nói, khi sinh chị ra, chị to nhất nhà hộ sinh nên sau này nuôi rất dễ. Chị lớn như thổi vậy. Khuôn mặt trái xoan với các nét thanh thoát khiến chị em rất xinh. Nước da bánh mật của chị có lúc hồng hào, dễ mến. Chị rất hay cười và hay trả lời những câu hỏi của mọi người bằng nụ cười tươi tắn.

Chị học giỏi những môn tự nhiên và học rất nhẹ nhàng, không vất vả như em. Mẹ bảo chị thông minh giống bố. Đối với em, chị rất tận tình chỉ bảo và chăm sóc. Bài vở của em chị thường xuyên xem xét và giảng giải. Lạ là chị giảng em thấy dễ nghe và nhanh hiểu hơn. Gần chị em cảm thấy tự tin hơn, có chị ở bên em cảm thấy to tát hơn, khỏe mạnh hơn chẳng sợ ai bắt nạt. Em thầm cảm ơn bố mẹ đã sinh ra chị.

Năm ngoái chị đi học xa nhà. Nhà em im ắng hẳn đi, cửa nhà không có chị em cảm thấy rộng ra hẳn thế. Mỗi sáng ngủ dậy chỉ còn mỗi một mình em trong nhà, em rất buồn và nhớ chị, không muốn ngồi dậy nữa. Những ngày chị còn ở nhà, vào giờ này em đã nghe thấy tiếng bát đĩa được chị rửa dưới nhà và tiếng đàn chị tập cần mẫn. Tiếng đàn của chị mạnh mẽ và đầm ấm lắm.

Chị đã có công lớn trong việc dạy em đánh đàn, nghĩ lại mà em thấy nhớ những ngày tháng đó quá. Sao hồi đó cứ “ghét” và oán chị. Quả thật chị rất nghiêm khắc, không ngày nào chị không bắt em ngồi bên đàn một tiếng, chỉ trừ khi ốm. Chị khẳng định tập đàn là thời gian thư giãn, nghỉ ngơi và coi như tập bài thể dục vậy. Quả thực nhìn dáng chị ngồi lắc lư bên cây đàn em thấy chị vừa thanh cao vừa thư thái.

Bây giờ, mỗi khi buồn và nhớ chị, em lại ngồi bên chiếc đàn oóc-gan xinh xắn đánh những ca khúc chị đã dạy em. Em thích nhất là bài “Những ngọn nến” vì chị rất hay hát bài đó. Hiện giờ chị gái đang ở cách xa em hàng ngàn cây số nhưng hình ảnh của chị, giọng nói, tiếng cười của chị,… tất cả vẫn hiển hiện rõ nét quanh em.

Đây là góc bàn chị vẫn ôm em ngồi xem vô tuyến, đây là bình nước sáng sáng chị vẫn tưới hoa, đây là chiếc gương hai chị em vẫn nghiêng ngó soi chung, đây là chiếc ghế nhỏ chị ngồi cặm cụi nhặt rau, rửa bát,… Trong nhà, đồ vật nào cũng có dấu ấn của chị, cả nhà em luôn lo lắng và nhớ chị nhiều lắm. Khi vắng chị, em càng nhớ thương chị nhiều hơn.

Em mong chị học thật giỏi và khóa học của chị kết thúc sớm để chị sớm về với gia đình. Trước mắt học kì II này em phải phấn đấu để đạt điểm cao. Có vậy em mới được sang chơi cùng chị trong dịp nghỉ hè này.

Chị là tấm gương để em noi theo.

Bố mẹ em có hai người con: chị gái và em. Chị luôn là tấm gương để em noi theo. Em rất yêu thương chị gái của mình.

Xem thêm:  Tả cảnh trường em vào buổi sớm văn tham khảo lớp 5

Chị gái hơn em 9 tuổi, khi em lên học lớp 5, chị đã là sinh viên năm thứ hai Đại học Y khoa Hà Nội. Chị rất xinh đẹp, có nước da trắng hồng như làn da mẹ. Chị để tóc dài, óng mượt, phong cách trang trọng thướt tha. Hàm răng của em không đều và trắng đẹp như hàm răng chị. Nhưng cả hai chị em đều có má lúm đồng tiền. Mỗi khi chị cười, mọi buồn phiền tưởng như không tồn tại. Nụ cười ấy tỏa sáng và rạng ngời niềm vui.

Chị gái của em có đôi bàn tay búp măng xinh xắn. Chị siêng năng từ nhỏ, học được ở bà và mẹ bao điều tốt đẹp: dịu dàng, chu đáo, ngăn nắp, khéo léo. Chị biết nấu nhiều món ăn ngon, có tài cắm hoa và thích trang trí. Chị sống sạch sẽ và nền nếp. Em noi gương chị, cố bắt chước học theo, làm theo.

Chữ chị viết rất đẹp, học giỏi các môn tự nhiên và tiếng Pháp. Chị luôn là học sinh giỏi những năm học phổ thông và được xét tuyển thẳng vào Đại học. Hai năm liền, chị được học bổng toàn phần. Hè nào về nhà, chị cũng dành dụm ít tiền mua quà biếu bà, tặng bố mẹ và cho em gái. Người nào cũng vui khi nhận được quà của chị.

Chị thích mặc quần bò, vận áo màu trang nhã. Áo quần cũ nhưng trông chị mặc toát lên một vẻ đẹp bình dị, kín đáo, khiêm nhường. Bà con, anh em nội ngoại, bạn học cũ và mới, ai cũng quý mến chị. Bà thường nhắc em: “Cháu cố lên, học giỏi như chị …”. Mỗi lần được giấy khen học sinh tiên tiến đem về, bố mẹ lại cười và nói: “Con gái út ít của bố mẹ học giỏi gần bằng chị rồi đấy, cố lên con ạ!

Chị gái tôi là như thế đấy, duyên dáng đáng yêu và luôn xuất sắc. Tôi luôn ngưỡng mộ chị của mình và cố gắng để bố mẹ vui lòng giống như chị.

Chị tôi là cô gái thông minh.

Giang Hương là tên của chị gái tôi. Chị tôi năm nay mười lămtuổi, cái tuổi “bẻ gãy sừng trâu”. Chị đang học lớp Mười trườngTrưng Vương.

Chị có dáng người cân đối, có thể nói là đẹp, một vẻ đẹp toátra ở một cô gái đang tuổi dậy thì. Nhìn chị, người ta bị thu hútbởi mái tóc dài và dày ôm lấy khuôn mặt trái xoan, xinh xắn lúcnào cũng hồng lên như được thoa một lớp phấn. Đôi mắt tròn,to, trong sáng giống như mắt bồ câu. Hai hàng mi dài uốn congmột cách tự nhiên làm cho đôi mắt vốn đã đẹp nay càng cóphần duyên dáng hơn. Cái miệng tươi với đôi môi đỏ thắmgiống như bông hoa hải đường mới nở.

Chị là một người vui tính, thích ca hát, chẳng thế mà lớp 10Ađã đặt cho chị một biệt hiệu “con chim sơn ca của lớp”. Chị córất nhiều bạn, bởi trong quan hệ đối xử với bạn bè, chị là ngườibiết quý trọng tình bạn. Chị thường dạy tôi: “Phải có tính khiêm nhường và sự tôn trọng lẫn nhau, mình mới có được nhữngngười bạn tốt!”

Chị tôi học rất giỏi, môn học mà chị ưa thích nhất là môn Ngữvăn. Ngay từ lúc còn rất nhỏ, chị đã thích đọc sách. Từ truyệndân gian đến truyện khoa học, chị đều học. Những lúc rảnh rỗi,chị thường kể cho tôi nghe những câu chuyện cổ tích của cácdân tộc trên thế giới. Giọng chị ấm áp, truyền cảm, tôi nghetưởng như muốn nuốt lấy từng lời của chị.

Chị tôi không chỉ là một cô gái thông minh, học giỏi, hát hay màcòn là một người chăm làm. Việc gì đến tay chị cũng đều đượcchị hoàn thành một cách chu đáo, cẩn thận.Tôi rất yêu chị bởi chị là tấm gương sáng để tôi học tập và noitheo.

Chị là người tôi nghe lời và kính phục.

Tôi và chị ở cách nhau 60 km, cứ mỗi tháng chị về thăm tôi mộttối rồi lại đi. chính vì không thường xuyên được gặp nhau nênlúc nào tôi cũng nhớ chị, chỉ mong chị nhanh về với tôi.Người mà tôi nhắc đến chính là người chị gái mà tôi yêu quýnhất.

Trong mái nhà yêu quý của tôi luôn có bốn người: ba, mẹ,tôi và chị gái. Nhưng bắt đầu từ khi chị thi đỗ đại học, trong nhàbắt đầu vắng bóng chị.Chị gái tôi ở nhà vẫn thường gọi là chị Nhím, tên gọi vậynhưng chị hiền lắm. Mẹ thường kể lại: Khi biết mẹ mang bầutôi chị mới lên lớp 5 nhưng chị rất đảm đang, việc gì cũng kêumẹ để Nhím phụ giúp không mệt em bé của Nhím.

Mẹ hỏi chịyêu ai nhất, chị bảo yêu em bé nhất. Đúng như vậy đấycác bạn ạ, mười ba năm được sống cùng bố mẹ và chị, tôi luônđược chị yêu thương và che chở. Tôi nhớ nhất cái dáng cao cao gầy gầy của chị. Nếu tính vềcân nặng tôi nặng hơn chị nhưng ngày nào đi học chị cũng đèotôi trên chiếc xe đạp mini mà ba tặng chị khi thi đỗ vào trườngchuyên.

Những ngày nắng, mồ hôi bết trên vầng trán thanh túcủa chị, thế nhưng nhất định chị không để tôi đi xe một mình.Ba vẫn kêu ca, chị chiều tôi còn hơn cả ba mẹ. Chị lúc nàocũng cần mẫn như con ong thợ hiền lành, bao nhiêu việc nhàcứ không đi học chị lại phụ mẹ. Bàn tay chị nhỏ bé nhưng nétchữ thì rất đẹp, 12 năm phổ thông chị luôn là học sinh giỏi toàndiện.

Chị là niềm tự hào của ba mẹ, các thầy cô giáo và đặcbiệt là của tôi. Khi chị còn đang học cấp ba, ngày nào ở nhà chịcũng cùng tôi học bài, chị học nhanh lắm, cầm cái bút chị cũnghỏi tôi tiếng Anh gọi là gì? Câu trả lời của tôi mà đúng thì hômđó chị sẽ rửa bát cho tôi cả ngày. Học với chị cái gì cũng dễ,chị dạy tôi học công thức toán bằng thơ.

Chị sống chan hòanên bạn bè ai cũng mến, các anh các chị thường kéo đến nhàtôi mỗi chiều thứ bảy để học bài chung. Mỗi hôm như thế tôi lạiđược thấy chị trong vai trò của một nhóm trưởng lãnh đạo đạitài. Chị Nhím của tôi rất khéo léo, với sự sáng tạo của mìnhbao nhiêu đồ chơi, hộp bút của tôi đều do chị chế tạo ra. Ốngđựng bút bằng vỏ hộp kem đánh răng, đèn lồng bằng vỏ hộpbánh…

Khi chị chuẩn bị bắt đầu vào lớp 10, chị khoác trên mình bộ áodài trắng thướt tha, đồng phục của trường chị. Lúc đó, tôi thấychị đẹp thật. Với tôi chị chính là thiên thần trong giây phút đó.Với đôi mắt to tròn thông minh, tôi vẫn hay trêu chị mắt bồ câu. Chị lúc nào cũng chỉ cười hiền, lộ ra hàm răng trắng đều tămtắp.

Xem thêm:  Kể một câu chuyện em đã nghe hoặc đã đọc về một nữ anh hùng hoặc một phụ nữ tài năng

Trong nhà, ngoài ba mẹ, người mà tôi nghe lời và kính phụcnhất vẫn chính là chị. Tôi vẫn hằng ao ước và luôn cố gắngthật ngoan, học thật giỏi để được vào đại học giống chị.

Cô Tấm đáng yêu.

Mẹ vẫn dặn: “Con là chị gái, hơn em nhiều tuổi, phải biết yêu thương mẹ và thay mẹ lo toan cho em”. Nghe thì nặng nề chứ thực ra cả nhà đều lo toan cho em, tôi chỉ còn mỗi việc yêu em mà thôi. Mà việc đó lại quá đơn giản vì trong lòng tôi lúc nào cũng tràn đầy tình cảm yêu thương và trìu mến đối với Thư Lê – đứa em kém tôi gần chục tuổi.

Mẹ quen gọi em là Tấm vì nó bé bỏng và đáng yêu lắm. Lâu dần rồi thành quen, cả xóm cùng gọi em tôi bằng cái tên mộc mạc đó. Tấm có khuôn mặt tròn, nước da trắng trẻo. Đôi mắt trong veo, cái miệng nhỏ nhưng rất hay cười. Cái cười của em tôi hồn nhiên, vui vẻ và cũng dễ lây.

Mẹ thường nói, đi làm cả ngày về mệt mỏi nhưng nhìn thấy Tấm cười là tất cả tan biến hết. Có lẽ cái vô lí nhất trên mặt em tôi là cái mũi tẹt. Mẹ cứ ca cẩm, phàn nàn suốt: “Không biết Tấm lấy ở đâu ra cái mũi tẹt dí tẹt dị ấy”. Tôi chẳng thấy bận tâm tới điều đó tí nào, hình như chính sự vô lí đó lại đem đến cho em gái tôi sự ngộ nghĩnh, dễ thương mà chỉ có nó mới có được.

Khi ăn, khi ngủ thì thôi, chứ bất cứ lúc nào chân tay nó cũng khua khoắng không ngừng. Mẹ thì sợ nó giống con trai chứ bố lại khoái chí cho rằng con gái thời đại này phải mạnh mẽ, quả quyết thế mới được. Riêng tôi, chả biết ai đúng chỉ thấy yêu em ghê gớm. Nó mà vắng nhà, cả nhà im ắng như Viện bảo tàng ấy.

Nó trở về, cả nhà như tỉnh dậy sau giấc ngủ, mọi người nhộn nhịp chạy quanh để phục vụ, chơi đùa với em. Cả nhà ồn ã, vui vẻ, nhất là Tấm, mới ba tuổi mà cũng nói, cũng hát sõi ra trò, chả kém ai. Tôi thích ôm em vào lòng, nghe nó nói líu lo và hít cái mùi thơm từ da thịt em. Mà sao em tôi thơm thế, liệu có phải tất cả trẻ em trên trái đất đều như vậy không?

Tấm cũng rất thông minh, tôi thường dạy em hát và tập nói một số từ tiếng Anh. Con bé nói các từ tiếng Anh bằng cái giọng non nớt nhưng cũng rất chuẩn. Em thường lon ton chạy ra cửa đón tôi đi học về, líu lo chào tôi rồi nhoẻn cười với nụ cười rạng rỡ. Nó không chỉ là người em gái của tôi mà nó còn là niềm hạnh phúc của một người chị gái như tôi. Tôi sẽ cố gắng phấn đấu để trở thành tấm gương cho em và cũng là chỗ dựa cho em sau này, như lời bố mẹ căn dặn.

May mắn khi có em gái.

Trong gia đình của em có bố, mẹ, em và em gái tên Huệ, em cảm thấy mình thật may mắn khi có một em gái.

Bé Huệ nhà em năm nay lên 5 tuổi. Em rất xinh xắn lại còn ngoan ngoãn nữa. Em Huệ nhìn rất dễ thương, đôimắt em như hai hạt nhãn, nước da thì trắng mịn. Mái tóc dài buộc với bím tóc màu hồng trông thật là xinh. Cóem gái thật là hạnh phúc, cứ đi đâu có gì hay là em cũng hay bảo mẹ mua về cho em gái.

Em còn biết múa và háthay nữa. Ở trường em được vào đội văn nghệ ở trường. Thân hình em mũm mĩm thật dễ thương, khiến cho aiai nhìn vào cũng thấy yêu. Hơn nữa Huệ lại còn rất thông minh, nhanh thuộc những bài thơ, bài hát, truyện ngắn được học ởtrên lớp về hát và kể cho cả nhà nghe.

Huệ mang tiếng cười cho cả nhà. Bé thế thôi nhưng Huệ lại rất sạch sẽ. Thân thể, tóc tai, áo quần lúc nào cũng thơm tho. Mẹ em nói với emrằng: “Sang năm, con dạy em học chữ cái và tập đánh vần nhé…”. Em như được giao trọng trách và thế em mớihiểu được bài thơ “Làm anh khó lắm”.

Em rất yêu quý em gái và sẽ cố gắng học tập thật tốt để cho em gái lấy anh ra để làm tấm gương noi theo.

Cô em gái hiếu động mà dễ thương.

Gia đình nhỏ bé của tôi có bốn thành viên, bố, mẹ, tôi và em gái tôi. Trong gia đình vì cùng là con gái với nhau nên chị em tôi rất thân nhau, tuy nhiên, em gái tôi là một cô bé rất hiếu động, khiến cho tôi nhiều khi thấy vất vả rất nhiều.

Em gái tôi là Lan, em tôi năm nay đã học lớp Một. Lan là một cô bé rất dễ thương nhưng đôi khi cũng nghịch ngợm lắm, cô bé hay nghĩ ra rất nhiều trò để chọc phá tôi. Lan có thân hình hơi tròn tròn chính vì thế mà Lan càng thêm dễ thương. Khuôn mặt tròn, đôi má lúc nào cũng phúng phính. Mái tóc đen, dài, óng mượt, lúc nào cũng buộc gọn gàng hoặc tết hai bên.

Đôi môi nhỏ nhắn, chúm chím, khi ăn trông lại càng dễ thương. Cô nàng cũng rất điệu, rất thích màu hồng và cũng rất thích trưng diện, mới 6 tuổi thôi mà đã biết đẹp xấu, chỉ thích mặc đồ sặc sỡ, rất thích nơ. Lan vô cùng hiếu động, cứ mỗi lần thấy bố mẹ về là hát ca để chào mừng rối rít. Bố thường nói: chỉ cần về nhà và nhìn thấy cô công chúa mập này là dù bên ngoài có bao nhiêu vất vả, áp lực đều tan biến hết.

Em gái tôi dễ ăn dễ ngủ, buồn ngủ là sàn nhà cũng là giường, cứ nhắc đến đồ ăn là nhanh là chân tay lại khua múa, đáng yêu vô cùng. Tôi rất thích cưng nựng em, véo má em, tôi yêu và thương em gái mình vô cùng. Hàng ngày do bố mẹ bận việc, buổi sáng sau khi ăn sáng, tôi đến trường và đèo em đến trường luôn vì trường cấp 2 của tôi và trường cấp 1 của em gần bên nhau, buổi trưa, trường cấp 1 về sớm hơn, em lại sang chờ tôi, rồi hai chị em lại cùng nhau về.

Nhiều khi em bướng bỉnh, đòi mua quà bán ngoài đường, nhưng mẹ dặn ăn uống phải cẩn thận do đường tiêu hóa của em không khỏe, em cứ đòi miết, có hôm còn khóc cơ khiến tôi rối trí vô cùng. Ở nhà, em thường hay trêu trọc tôi, giả vờ đi qua rồi bứt nhẹ tóc tôi, còn làm như không biết gì, hay tự dưng đánh yêu tôi nữa, thật sự với tôi em dễ thương vô cùng.

Xem thêm:  Phân tích đoạn trích Trao duyên của Nguyễn Du

Chị em tôi ngày ngày bên nhau, ăn cùng nhau, ngủ chung phòng, đi học cùng nhau, về nhà ôn bài với nhau, cùng nhau lớn lên và trưởng thành hơn mỗi ngày. Tôi cảm thấy cuộc sống của mình có nhiều ý nghĩa hơn khi có em gái luôn bên cạnh, đồng hành. Em gái Lan mập của tôi còn rất có năng khiếu văn nghệ, rất thích hát, bài hát thiếu nhi nào cũng thuộc nằm lòng, cứ thấy tiếng nhạc là cô nàng tự động nhún nhảy.

Lan là cây văn nghệ và cũng là vitamin của cả nhà. Nhìn cô em gái mập mạp, tròn tròn dễ thương, lúc nào cũng líu lo bên cạnh, tôi thấy hạnh phúc rất nhiều. Tôi sẽ cố gắng hơn nữa để trở thành một người chị tốt.

Ngắm nhìn em gái vẽ tranh thật đáng yêu.

Trong gia đình tôi, mỗi người đều có một sở thích riêng,bố tôi thích đọc báo, mẹ say mê công việc nấu ăn, tôithì không thể rời xa đống truyện tranh, và đặc biệt nhấtlà Linh – em gái tôi với sở thích rất đáng yêu: vẽ tranhvề những người thân trong gia đình.

Tôi đã có lần xemLinh vẽ tranh, và thực sự thấy thêm rất nhiều điều thú vịvề cô em của mình. Linh là một cô bé rất dễ thương khiến cả nhà ai cũngyêu mến. Nhưng nó cũng nghịch ngợm lắm. Nó luônnghĩ ra đủ thứ trò tai quái để trêu chọc tôi. Một lần, bỗng dưng Linh lại mượn tôi quyển Albumảnh. Tôi đoán nó lại nghịch ngợm gì đây nên bí mật nấpsau cánh cửa theo dõi. Thật ngạc nhiên. Linh đang vẽtôi.

Khéo léo đặt tấm ảnh chân dung của tôi lên bàn,Linh bắt đầu thể hiện. Đôi bàn tay nhỏ nhắn trắng hồngcủa nó cẩn thận cầm cây chì sáp đen khoanh một vòngtròn rõ to. Đôi mắt đen long lanh chăm chú nhìn vàobức ảnh rồi tiếp tục khoanh hai vòng tròn nhỏ hơn màutím. Thì ra, đó là khuôn mặt của tôi – mà đúng hơn làcục đá méo mó đến thảm hại và chiếc kính bị lệch gọnggần nửa mặt. Tôi cảm thấy tội nghiệp cho khuôn mặtmình quá.

Còn Linh không biết sự cố mặt của tôi, vẫncái vẻ vui tươi, nó tiếp tục vẽ. Mái tóc tết bím đuôi samcủa nó lúc lắc, cái miệng hồng tươi vừa vẽ vừa cười.Bàn tay nó vẫn tiếp tục tạo cho tôi một mái tóc đenbuộc vểnh lên như cái đuôi gà và được điểm trang bằngmột chiếc nơ xanh xinh xinh. Chợt ánh mắt Linh bỗngtrở nên tinh nghịch lạ thường, gương mặt vui tươi hẳnlên, đôi má hồng hào, chân cứ dậm vào thành bàn vàcòn hát nữa.

Không biết nó nghĩ ra trò gì đây.Tay cầm một viên sáp đỏ, Linh viền viền thành hình mộtchiếc môi – giống như một quả chuối. Nó chọn cây sápmàu đỏ, nhưng chỉ tô một nửa môi còn dùng màu xanhtô nửa còn lại. Vậy là môi của tôi có những hai màu –thật nghịch ngợm. Nhưng ánh mắt nó lại càng thích thúhơn, miệng nó cười tươi hơn khi dùng màu hồng chấmvào giữa má tôi. Sờ lên má, trời ơi, thì ra đó là cái mụn mới mọc củatôi.

Chuyện gì nó cũng nghĩ ra được. Bàn tay nhanh nhẹn tômàu, ánh mắt long lanh dễ thương, mái tóc lúc lắc trông em mới dễ thương làm sao. Cuối cùng Linh cũng hoàn thành bức tranh. Nó vui vẻchạy ra khoe với tôi.Sau lần tận mắt xem Linh vẽ, tôi thấy Linh thật đángyêu. Biết đâu trong tương lai em gái tôi lại trở thànhmột họa sĩ nổi tiếng.

Gà con yêu quý của chị hai.

Mùa xuân là mùa đâm chồi nảy lộc, mùa đơmhoa kết trái. Mùa xuân cũng là thời gian gia đình e chào đón mộtthành viên mới. Đó là em gái của em. Gia đình em rất trông ngóngngày đó – ngày bố và bà nội bế em ra từ phòng phẫu thuật.

Emgái em xinh lắm. Em nhớ hôm ấy là chủ nhật đầu tiên của thánggiêng. Nắng vàng trong xanh như nhảy vui với những chú chimtinh nghịch. Em được bố dẫn đến bệnh viện sau khi được nghe bànội thông báo, em gái em đã chào đời. Hồi hộp chờ đợi không lâu, cô y tá đã bế em ra từ phòng phẫuthuật đưa qua bố. Em bé đỏ hỏn như hòn than, nằm cuộn tròntrong cái kén vải ấm áp màu hồng.

Bây giờ, em đã được gần nămtháng tuổi. Bà nội đặt cho em cái tên An Nhiên với ước nguyện emsẽ sống bình an trọn đời. Tên ở nhà của em thì do bố đặt. Bố lấytên con giáp năm e ra đời làm tên gọi ở nhà của em. Nó cũng là đểdễ nuôi em hơn. Em ấy tên là Gà. Em thích gọi em ấy là Gà con vìem còn nhỏ xíu giống Gà con, dễ thương vô cùng.

Em trắng hồng như trứng gà bóc vỏ, mềm mịn lắm. Đôi málúm đồng tiền của em lúc nào cũng phúng phính, hồng hồng. Em đặcbiệt thích nựng má em ấy, cảm giác thật là thích. Mỗi lần thơmvào cái má ấy là mùi sữa ngào ngạt tỏa ra, thơm đến tận mấy giâysau. Đôi má ấy có tính chất gây nghiện.

Em Gà có đôi mắt to trònđen láy, lúc nào cũng long lanh ngơ ngác. Mỗi lần em khóc, emmếu máo sụt sùi. Đôi lông mi của em ấy đen dài cong vút cũngướt theo nước mắt. Mũi em nho nhỏ, cao cao, đầy đặn làm ai cũngyêu chiều. Cái môi em Gà bé tí, lúc nào cũng chúm chím rất dễthương. Đặc biệt, em rấtdễ cười. Mẹ nói em là mùa xuân vì vẻ mặt tươi vui ấy.

Em thíchchăm em phụ mẹ lắm. Em có thể thay tã, chơi và ngủ với em. Đôibàn tay bàn chân của em Gà lúc nào cũng nhanh chóng luồn vàotay ba mẹ.Em mong sao em Gà mau lớn để vui chơi và đi học với em. Cámơn ba mẹ đã sinh ra em trong cuộc đời này. Em yêu gia đình củaem lắm, đặc biệt là Gà con yêu quý của chị hai nè!

Có chị gái hoặc em gái là niềm khao khát của rất nhiều người. Ngoài tình cảm gia đình, thì ở chị em gái còn có sự dịu dàng, ấm áp và bình yên mà anh em trai không có được. Nếu bạn đang có một người em gái hoặc chị gái, hãy biết yêu thương và quý trọng tình cảm này.


Comments are closed.