Business is booming.

Top 10 Bài văn tả ông hay nhất

Trong gia đình, ông bà luôn luôn được kính trọng và là tấm gương sáng để con cháu noi theo. Tuổi thơ của mỗi người hầu như đều gắn với kỉ niệm về ông bà: bình yên và ấm áp. Có lẽ chính vì vậy mà những bài văn của học sinh về tả ông bà luôn giàu cảm xúc và chân thật. Hãy cùng Vanmau.top đọc và cảm nhận điều đó qua những bài văn tả ông hay nhất trong bài viết sau.

Bài văn tả ông số 1

Trong gia đình, tôi yêu quý tất cả mọi người, nhưng người mà tôi yêu mến nhất, kính trọng nhất vẫn là ông ngoại. Bất cứ lúc nào, hình ảnh của ông cũng thật ngọt ngào trong trái tim tôi.

Ông tôi chưa già lắm đâu, chỉ khoảng bảy mươi thôi. Dáng ông tầm thước như bao cụ già khác. Khuôn mặt sắt lại với nhiều nếp nhăn của những ngày tháng khó khăn, vất vả mà gian khổ nhất là những năm tháng trong chiến trường miền Đông Nam Bộ xưa kia. Khuôn mặt vuông vuông chữ điền, nước da sạm lại với nhiều chấm đồi mồi, đuôi mắt lại đầy những vết chân chim; vậy mà ông tôi trông vẫn đẹp lão lắm. Đặc biệt là với tôi, ông quả thật đẹp.

Hạnh phúc nhất là được nằm trong lòng ông, tay vuốt ve chòm râu điểm bạc, ngước nhìn đôi mắt ấm áp, hiền từ của ông. Lúc đó tôi có cảm giác như đang ở trong truyện cổ tích, như có ông Bụt ở bên với bao phép màu tốt lành và đẹp đẽ. Tôi rất thích nắm tay ông, được thấy hơi ấm nóng từ tay ông truyền sang, thật là khoan khoái.

Bố mẹ đi làm suốt ngày, ông với tôi sao mà thân thiết thế. Giọng nói của ông trầm trầm và rất truyền cảm, bởi hồi trẻ ông đã là một “cây” kịch nói nghiệp dư nổi tiếng của trung đoàn. Chính vì thế, ông ru hoặc kể chuyện cho lũ cháu chúng tôi nghe, chỉ được một lúc là đứa nào đứa nấy díp cả mắt lại.

Ông tôi nhiều con cho nên cũng lắm cháu. Tôi chưa thấy ai yêu và quyến luyến với lũ cháu như ông. Ông thường thẳng thắn bộc bạch: Khi có cháu, lại thấy yêu cháu hơn con rất nhiều!”. Lũ chúng tôi cũng yêu quý và gắn bó với ông lắm. Nhất là tôi, thằng cháu “đích tôn” như ông vẫn trìu mến gọi vậy.

Lại một bất ngờ nữa khiến các bạn khó tin, chính ông tôi chứ không phải ai khác trong gia đình này là người ngoại trợ chính. Đứng cạnh Ông, bà tôi trở nên vụng về, lúng túng, như bà thường tự nhận “Bà của cháu mồ côi sớm nên việc bếp núc, nội trợ đoảng vị quá!”. Cứ sáng sớm, sau khi tập thể dục, luyện vài bài dưỡng sinh là ông lại xách giỏ đi chợ.

Ông đâm nghiện những tiếng chào mời, lời kì kèo qua lại của cái chợ nhỏ nằm tại khu chung cư của chúng tôi. Những thứ ông mua đều tươi rói, vừa ngon lại vừa đẹp mắt bởi nhiều màu sắc. Ông nấu nướng ngon lắm, mời các bạn đến nhà tôi mà xem, ông tôi sẽ trổ tài nghệ tuyệt vời của mình để các bạn thưởng thức, đố có mà chê nổi.

Tôi còn quên chưa nói tới sự quan tâm đặc biệt nữa của ông mình về tình hình thời sự trong và ngoài nước. Không có chương trình thời sự nào của Truyền hình, của Đài Tiếng nói Việt Nam, của báo chí nào mà ông bỏ qua. Đã thế ông còn năng trao đổi với bạn bè, không gặp gỡ, không họp hành thì ông lại gọi điện thoại. Có lẽ, điện thoại của ông tôi chỉ để làm hai việc, hỏi thăm con cháu và bàn bạc về thời sự nóng hổi.

Khi nói, ông tỏ ra say sưa, nhiệt tình như có bạn mình ở trước mặt vậy. Hầu hết các thông tin về thời sự, tôi được biết qua ông mình. Mỹ đánh I-rắc cũng khiến ông tôi buồn bực, phiền muộn vô cùng, làm cả nhà xót cả ruột. Trong nhà tôi, ông thường coi vườn cây xanh trên tầng thượng là tài sản của mình. Trên đó có bao nhiêu là cây, là hoa. Thứ cây nào ngoài tên ra cũng đều có lí lịch riêng của nó. Nào là kỉ niệm ngày ở chiến trường về, ngày thăm Điện Biên Phủ, ngày sinh đứa cháu đầu,… Công ông tưới bón, chăm chút, bắt sâu, tạo nên vườn cây này.

Sinh nhật vừa rồi của tôi, ông tặng một chiếc kèn nhỏ xinh. Tôi tự mày mò và bây giờ đã thổi được bài “Nhạc rừng” mà ông yêu thích. Ông tôi tự hào lắm, cứ khoe khắp khu nhà về tài của cháu mình. Nhưng tôi hiểu không phải vậy, chẳng qua ông yêu tôi quá thôi!

Tôi yêu quý và kính mến ông rất nhiều và cũng biết ông yêu lại tôi như vậy. Ông là người hay là ông Bụt, tôi cũng không biết nữa.“Cháu sẽ phải cố gắng nhiều để làm vui lòng ông, ông ơi!”. Tôi vẫn nhủ thầm như vậy.

Bài văn tả ông số 2

Được sinh ra trên cuộc đời này tôi đã thấy rất hạnh phúc rồi, nhưng được những người sinh ra mình quan tâm chăm sóc mình thì tôi càng cảm thấy yêu cuộc sống này biết bao. Và tôi muốn cho cả thế giới này biết rằng tôi rất hạnh phúc. Đặc biệt ngoài sự yêu thương của cha mẹ, anh chị em trong gia đình thì tôi còn được sự yêu mến của ông nội tôi. Ông như một tấm gương sáng để tôi noi theo về phẩm chất và tính cách tuyệt vời ấy.

Ông có một khuôn mặt rất đẹp theo như nhiều người nhận xét là như thế. Khuôn mặt của ông mang một vẻ đẹp riêng rất đàn ông và lịch lãm. Cũng chính vì vẻ đẹp ấy mà bà nội tôi đã phải lòng ông. Gò má hơi cao cộng thêm đôi môi đẹp và chiếc mồm rộng khiến cho ông tôi thật đẹp cả đến khi ông già đi như bây giờ mà tôi vẫn thấy được vẻ đẹp đó.

Người ta nói đàn ông miệng rộng thì sang phải chăng ông tôi sang trọng lịch lãm nhờ cái miệng. Ông tôi giờ đã chín mươi tuổi, ông vẫn hồng hào trông ông như một ông bụt, ông tiên trong truyện cổ tích chui ra. Mái tóc ông bạc phơ như sợi cước, từng mảnh trắng bạc phơ như màu của đám mây. Thỉnh thoảng có những sợi tóc lạc đàn phất phơ trước gió mềm như mây vậy.

Dù già đi nhưng ông tôi vẫn rất khỏe ông vẫn đi lại bình thường. Mắt ông tinh lắm. Ông rất hiền chả bao giờ quát mắng chúng tôi. Ông tôi gầy lắm, chỉ có bốn mươi lăm cân thôi, nhìn thân hình ông chỉ còn có da bọc xương thế nhưng ông vẫn ngày ngày tập thể dục thường xuyên để giữ gìn sức khỏe.

Trên khuôn mặt ông còn có điểm nhấn là bộ râu. Ông tôi để râu trông thật hiền lành,phúc hậu. Bộ râu ấy cũng bạc phơ như mái tóc trông ông thật như phật sống. Đôi lông mày cũng chuyển sang màu trắng nhìn ông với mái tóc bộ râu đôi lông mày cùng nước da hồng hào ấy nhìn thật đẹp lão biết bao.

Ông là một người liêm khiết nhất mà tôi từng thấy. Khi nhà nước tặng ông một mảnh đất trên thủ đô thì ông lại từ chối. Ai cũng bảo rằng ông quá liêm khiết nếu như ông nhận miếng đất ấy thì bây giờ con cháu có thể sung sướng trên Hà Nội rồi. Thế nhưng ông nhất định không nhận. Và điều đó rất đáng để con cháu học tập và noi theo.

Mỗi khi buồn tôi thường đến bên ông để vuốt ve mái tóc bạc trắng ấy, vuốt râu của ông và nghe giọng cười khanh khách giòn tan, sảng khoái của ông nội. Những nét đẹp trên khuôn mặt nội hay vẻ đẹp tâm hồn đều làm cho tôi thấy yêu quý và khâm phục trân trọng nội tôi nhiều hơn.

Xem thêm:  Cảm nhận bức tranh mùa hè trong bài “Cảnh ngày hè”

Bài văn tả ông số 3

Ông ngoại em là người mà em yêu mến nhất. Ông rất gần gũi và chăm nom trong cả quãng đời thơ ấu của em.

Ông em năm nay đã ngoài 70 tuổi. Ông có vóc người gầy gầy, nhưng đi lại vẫn còn nhanh nhẹn. Hằng ngày ông thường mặc bộ đồ bà ba màu xám trông rất sạch sẽ. Khi đi đâu thì ông mặc quần tây áo sơ mi. Khuôn mặt ông gầy gầy, xương xương vì ông phải trải qua bao nhọc nhằn, vất vả.

Tóc ông bạc gần hết, chải ngược ra sau để lộ vầng trán cao cao, hằn in nhiều nếp thời gian. Đôi mắt ông còn rất sáng. Mỗi tối ông thường xem ti vi, chương trình thời sự. Răng của ông trắng đều nhưng đã rụng mấy cái làm cho cái miệng ông móm mém nhưng mỗi khi ông cười nghe mới thật sảng khoái và hào sảng làm sao.

Đôi bàn tay xương xương và rám nắng của ông minh chứng một điều ông đã phải trải qua những tháng ngày vất vả để nuôi con cháu. Thế nhưng, hiện giờ đôi bàn tay ấy vẫn còn nhanh nhẹn. Mỗi buổi chiều ông thường xách nước tưới cây cảnh và chăm sóc cây, đó là một thói quen mà ông không thể bỏ được. Vườn cây của ông mùa nào quả nấy. Mỗi lần về thăm ngoại, chúng em tha hồ hái ăn mà không hề bị rầy la.

Ông em luôn quan tâm đến con, cháu. Ông nhắc nhở từng li, từng tí, ông dạy chúng em biết yêu thương và quan tâm đến mọi người xung quanh. Ông đối xử tốt với những người trong xóm nên ai cũng quý ông. Thương ông, em mong ông khỏe mạnh sống thật lâu. Ông như bóng mát của cây đa để cho con cháu làm chỗ dựa và phấn đấu vươn lên trong học tập và trong cuộc sống.

Bài văn tả ông số 4

Gia đình luôn là nơi mà ta nhận được tình yêu thương vô bờ bến. Em cũng vậy, trong gia đình, em luôn nhận biết bao tình yêu thương từ mọi người nhưng người em yêu quý nhất đó chính là ông ngoại của em.

Ông em năm nay đã gần tám mươi tuổi nhưng ông vẫn còn khỏe lắm. Ông có dáng người, hơi gầy do tuổi đã cao với một làn da hơi ngăm của một người con xuất thân từ miền biển đầy nắng, gió. Mái tóc ông giờ đã thưa, không còn dày như khi còn trẻ, điểm những khoảng tóc trắng như cước.

Khuôn mặt hiền từ, phúc hậu như ông tiên trong truyện cổ tích, khuôn mặt ấy hơi gầy gò, nhăn nheo những nếp nhăn xô lại vào nhau cùng những chấm đồi mồi do dấu hiệu của tuổi tác. Tuy vậy, đôi mắt ông vẫn sáng trong như vì sao trên bầu trời, nhìn rõ được mọi vật xung quanh. Hai gò má ông cao, cùng vầng trán nhẵn nhụi tựa như hình ảnh của Bác Hồ kính yêu cũng hiền hậu như vậy.

Đôi bàn tay của ông tuy đã yếu, những đường gân tay nổi hẳn lên nhưng hằng ngày ông vẫn làm những việc nhỏ trong gia đình như chăm sóc cây cối, cho chim ăn. Ông thường mặc trang phục rất giản dị. Ở nhà ông chỉ mặc áo sơ mi, áo phông cùng chiếc quần dài ống rộng, khi đi ra ngoài hay đến những dịp lễ quan trọng, ông lại khoác lên mình khi thì bộ quần áo ka-ki đậm màu, khi thì bộ com-lê trung tuổi khiến cho ông trở nên đầy uy thế.

Ông em rất thích đọc sách, ngày ngày, ông đều đeo chiếc kính lão nhỏ, ngồi trước ban công đọc những cuốn sách về mọi lĩnh vực, vậy nên ông là một kho kiến thức sâu rộng. Ông thường kể cho em nghe những câu chuyện về ngày xưa, về chiến tranh, về cuộc sống con người, những tập tục truyền thống, những lúc như vậy, em lại đắm chìm trong giọng nói ấm áp mà cũng có phần dõng dạc của ông.

Ông rất yêu thương em, ông luôn dạy dỗ, chỉ bảo em từng li từng tí. Ông dạy em những bài học làm người sâu sắc, dạy em cách trở thành một con người tự lập. Những lúc rảnh rỗi, ông lại đưa em đi chơi, mua những thứ đồ ăn em thích, kể chuyện cho em nghe và lúc nào trên môi ông cũng nở nụ cười đầy hiền từ, ấm áp như ánh nắng mặt trời vậy.

Em rất yêu quý ông ngoại của em. Cả cuộc đời ông đã luôn hy sinh hết mình để con cháu có được ngày hôm nay. Ông luôn là một người ông với những đức tính tốt đẹp để em noi theo. Em mong ông sẽ luôn khỏe mạnh để mãi ở bên cạnh em.

Bài văn tả ông số 5

Gia đình em có 3 thế hệ với 5 thành viên: ông bà nội, bố mẹ em và em. Em là thành viên nhỏ nhất nhà nên được quan tâm đặc biệt. Tuy được quan tâm đặc biệt nhưng em không bao giờ “tận dụng” điều đó để mà vòi vĩnh. Nếu bà nội là người trực tiếp chăm sóc em trong từng bữa ăn giấc ngủ thì ông nội lại là người lo cho việc học hành của em. Ông còn là “người bạn” tâm tình của em nữa đấy.

Năm nay, ông nội em 65 tuổi. Ông đã nghỉ hưu được 5 năm rồi. Khi chưa nghỉ hưu, ông nội em là công nhân làm ở ga xe lửa Hà Nội. Dáng ông nội thấp. Da ông nội ngăm ngăm. Tóc nội bạc muối tiêu và hơi quăn tự nhiên. Ông nội hiền lành, ít nói.

Ông nội hay làm thơ và làm thơ cũng rất hay. Những bài thơ của ông nội em làm thường được đăng trên các bản tin cơ quan của nội. Ông nội thường viết về những sự việc diễn ra trong cơ quan, trong cuộc sống đời thường hằng ngày. Lúc còn đi làm, nội em thường mặc bộ quần áo đồng phục màu xanh công nhân, đội chiếc mũ, đi đôi giày cũng màu xanh công nhân. Lúc ở nhà ông nội em thường mặc bộ pijama sọc được cắt may rất khéo.

Tuy đã về hưu nhưng ông nội em vẫn giữ được thói quen như ngày còn đi làm. Hôm nào cũng vậy, nội em dậy sớm lắm. Hai ông cháu lên sàn thượng của khu tập thể để tập thể dục. Ăn sáng xong, bố hoặc mẹ đưa em đi học còn ông ngồi đọc báo hoặc xem chương trình thời sự buổi sáng. Hôm nào, bố mẹ em đi công tác, ông nội đưa em đi học.

Thường vào buổi tối, ông nội em dạy cho em học bài. Ông nội đã nghỉ hưu nên có thời gian quan tâm đến việc học tập của em. Không hiểu bằng cách nào mà những kiến thức toán học ông nội học cách đây mấy chục năm mà nội em vẫn nhớ. Em có được kết quả học tập như ngày hôm nay, phần lớn là nhờ công của ông nội em đây.

Những lúc hai ông cháu ngồi ngắm trăng, ông thường kể cho em nghe về cuộc sống của nội. Nhà nghèo nên ông nội không được học tiếp nên đi công nhân để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Ông nội còn kể cho em nghe sự vất vả của những ngày đầu ông nội xa nhà đi làm công nhân. Ông nội đúng là “người bạn” tâm tình của em. Khi có chuyện vui hay buồn ở trường, em thường kể cho ông nội em nghe. Điều kì diệu là chỉ ít lời động viên của ông là tất cả sự buồn phiền trong em đều tan biến hết.

Từ khi nghỉ hưu, ông nội em làm tổ trưởng tổ dân phố. Bà con ở khu tập thể cũng như tổ dân phố rất yêu quý và kính trọng ông nội của em vì ông nội em rất tốt bụng và luôn gương mẫu trong công việc của khu tập thể, của tổ dân phố.

Xem thêm:  Em hãy tả biển

Ông nội em là người ông vô cùng đáng kính trọng của em. Em yêu quý và biết ơn ông nội của em nhiều lắm. Em mong ước lớn lên em được như nội, luôn sống trong sự yêu thương và kính trọng của mọi người.

Bài văn tả ông số 6

Trong gia đình, ngoài bố và mẹ thì ông nội là người mà em kính yêu nhất.

Năm nay ông đã bước vào tuổi bảy mươi, một độ tuổi mà người ta thường nói: “Nhân sinh thất thập cổ lai hi”. Em không hiểu hết ý nghĩa của câu nói ấy, nhưng em biết chắc chắn rằng tuổi ông đã già, một độ tuổi tương đối hiếm của người đời. Mái tóc ông đã bạc phơ, có lẽ ông đã tắm gội nước thời gian nhiều quá. Tuy tóc bạc nhưng mái đầu rất đẹp bởi ông luôn cắt tóc cao và chải gọn gàng. Mái tóc bạc phơ ấy rất hợp với khuôn mặt hiền từ của ông.

Mỗi lúc ông mặc bộ bà ba màu xám, trông ông thật giống ông tiên nhân đức trong truyện cổ tích, ông tiên hay giả người phàm để thử lòng dạ con người, vẻ hiền từ, nhân hậu của ông không chỉ thể hiện trên khuôn mặt mà còn hiện rõ trong ánh mắt. Đôi mắt ông không còn tinh anh nhưng ẩn trong đôi mắt ấy một cái gì đó khác lạ với nhiều người mà em thường gặp. Có lẽ đó là sự bao dung, rộng lượng, lòng nhân ái khôn cùng.

Mỗi khi ông mỉm cười, đôi mắt ông dịu hiền khó tả, hàm răng đã bị mai một bởi tuổi già cũng lộ ra. Hàm răng mất đi mấy chiếc nên cái miệng ông hơi móm mém khi nói, khi cười. Và nụ cười của ông cũng toát lên vẻ hiền từ, nhân hậu. Điều đáng chú ý nhất là đôi bàn tay ông – một đôi tay khéo léo. Bàn tay gầy gầy, xương xương và chai sần nhưng ông làm đâu ra đấy. Ông thường đan lát những đồ dùng bằng tre để bố mẹ em có cái sử dụng. Những lúc khỏe, ông vun xới cây trồng, chăm bón từng cây con. Bởi vậy, cây trái trong vườn nhà ông em lúc nào cũng xanh tốt, sum suê.

Những ngày thơ ấu, em thường quấn quýt bên ông. Bố mẹ em đi làm xa, em ở nhà với ông, đòi ông kể chuyện, hát ru. Giọng nói của ông thật ấm, nó như một âm thanh không thể không vang vọng trong em. Em nhớ nhất từng lời kể chuyện ngọt ngào mà ông chậm rãi kể cho em nghe. Em lại nhớ từng thao tác làm việc của ông trong vườn nhà. Có lần em đã nói với ông khi chăm chú nhìn ông cần mẫn làm việc:

– Ông ơi, ông có “đôi tay vàng” đấy ạ!

Ông mỉm cười nhìn em, một nụ cười trìu mến vô cùng. Ông cứ cần mẫn làm việc, hết vun xới gốc cho cây này lại tỉa cành khô lá úa cho cây nọ. Rõ ràng, ông rất thích làm việc, ít muốn nghỉ ngơi. Tuy tuổi cao lại luôn làm lụng trong vườn nhưng ông luôn quan tâm đến con cháu, ông nhắc nhở từng công việc làm của bố và mẹ em, ông quan tâm đến cái ăn và giấc ngủ của em, quan tâm đến cả việc học hành.

Mỗi khi em đạt điểm mười, ông thật vui, thật hài lòng, ông thường dạy em những điều hay, lẽ phải, ông nhắc bố em cách đối nhân xử thế, cách sống với họ hàng, với bà con làng xóm. Ông luôn gần gũi với con cháu, gần gũi với láng giềng, coi trọng tình làng nghĩa xóm, luôn giúp đỡ những người nghèo, quan tâm đến người có hoàn cảnh khó khăn.

Sự quan tâm ấy của ông đã làm ông không ngần ngại khi tham gia công tác của Hội người cao tuổi, Hội khuyến học ở phường, ông luôn dành những phần quà cho trẻ em nghèo, những phần thưởng cho những học sinh vượt khó học giỏi. Ai cũng nói ông đặc biệt quan tâm đến trẻ thơ. Tấm lòng nhân hậu của ông đã làm cho tâm hồn em thêm phong phú, đã truyền thêm sức mạnh cho em để vững bước đi lên.

Ông là chỗ dựa tinh thần cho em, chỗ dựa tinh thần cho cả gia đình. Nhờ có ông, gia đình em luôn vui vẻ và đầm ấm. Em kính yêu ông vô hạn. Em quyết chăm ngoan, học giỏi, để sau này trở thành người “hiền tài” như sự mong đợi của ông.

Bài văn tả ông số 7

Gia đình tôi gồm có ông, bà, cha mẹ và hai chị em. Nhưng người được gia đình kính trọng và yêu quý nhất vẫn là ông nội.

Ông nội tôi năm nay ngoài bảy mươi tuổi. Tuy vậy, dáng người ông trông thật khỏe mạnh. Chòm râu dài, trắng trông rất giống chòm râu của Bác Hồ. Mỗi lần ông bế bé Bi trên tay, bé cứ thích vuốt chòm râu của ông hoài. Mái tóc ông đã bạc trắng, nước da ông ngăm đen, nhăn nheo. Gương mặt hiền từ với cái nhìn trìu mến trông ông thật phúc hậu.

Mỗi khi ông cười để lộ những chiếc răng trắng thưa thớt. Đôi tai ông dài và to như tai phật. Người ta thường nói: “Ai có đôi tai phật thì sống rất thọ”. Không biết câu nói đó có đúng không, nhưng tôi mong đúng như vậy. Tuy tuổi cao nhưng bước đi của ông vẫn nhanh nhẹn. Tối tối ông đi ngủ sớm và dậy vào lúc năm giờ sáng để tập thể dục dưỡng sinh.

Ông tôi rất thích trồng cây. Những loại cây ông trồng luôn nở hoa quanh năm. Cứ mỗi dịp xuân về, cây đâm chồi nảy lộc, hoa nở từng chùm đủ màu sắc sặc sỡ làm cho khu vườn trở nên đẹp đẽ. Khi rảnh rỗi, ông thường kể chuyện cho chúng tôi nghe, mỗi câu chuyện ông kể thường lôi cuốn chúng tôi vào những giấc mơ tuyệt đẹp. Đối với hàng xóm, ông đối xử rất tốt, khi gia đình ai có chuyện gì ông đều đến hỏi thăm và động viên ân cần, vì vậy mọi người trong khu phố đều rất kính trọng ông.

Tuy đã già, nhưng ông rất thương con quý cháu, cởi mở và hòa thuận với mọi người. Tôi mong ước rằng ông luôn khỏe mạnh để sống lâu và tôi sẽ cố học giỏi để ông vui lòng.

Bài văn tả ông số 8

Điều tuyệt vời nhất với em mỗi kì nghỉ hè là được về quê thămông ngoại. Năm nào cũng vậy, bố mẹ đều cho em về quê thămông dịp nghỉ hè. Một tháng được hưởng trọn vẹn tình yêuthương và sự quan tâm, chăm sóc chu đáo của ông là một mónquà có ý nghĩa rất lớn với em. Không có gì ngạc nhiên khi ông làngười em yêu quý và kính trọng nhất trong gia đình.

Ông ngoại em năm nay đã 83 tuổi rồi. Những nếp nhăn trên mặtcứ ngày một nhiều nhưng chúng chẳng thể giảm đi sự hiền dịutrong nụ cười của ông. Ông em rụng gần hết răng rồi nhưng vẫncòn rất mê ăn trầu nên đi đâu ông cũng mang theo mình chiếccối gỗ giã trầu. Em rất thích mùi thơm từ mùi gỗ quyện lẫn vớimùi trầu cay. Thứ mùi vị đặc biệt ấy đã đi vào giấc ngủ của em từrất lâu rồi, giờ nó quen thuộc với em lắm.

Ở cái tuổi này rồi, tócông em cũng bạc hết. Trông cái dáng đi chầm chậm của ôngcạnh chiếc gậy tre và mái tóc bạc, em nghĩ ngay tới ông Bụt hiềntừ trong các câu chuyện cổ tích. Tuổi cao sức yếu nhưng mắt ôngem vẫn còn tinh tường lắm. Ông có thể đọc báo mỗi sáng màkhông cần kính. Ông bảo em rằng, đôi mắt là thứ quý giá củacon người, nó là cửa sổ tâm hồn, đừng làm hỏng nó.

Xem thêm:  Tưởng tượng và kể lại cuộc gặp gỡ với một nhân vật trong truyền thuyết dân gian mà em đã học

Mỗi lần emhọc bài hay ngồi trước màn hình máy tính, ông đều căn dặn emnhớ để mắt được nghỉ ngơi. Đến giờ, các bạn của em biết baođứa bị cận, ấy vậy mà mắt em vẫn rất tốt. Ông em có nuôi một em chim chích chòe nhỏ, em gọi nó là Ki.Nó hót rất hay. Mỗi khi ông đi đâu về, nó nhảy nhót, hót loạn cảlên, trông mà đáng yêu. Em cũng rất thích chó, ông em có mộtcon chó ta rất khôn, tên nó là Vện. Vện cứ lẽo đẽo theo ông emcả ngày, khi ở bàn uống nước, khi lại mon men theo ông ravườn… Con Vện như là vệ sĩ cho ông em vậy.

Ông em có mộtvườn cây hoa quả sau nhà rất xanh tốt. Chị Lan của em rất thíchăn na, ông em trồng rất nhiều na trong vườn xem với những bụichuối tây. Bác Bình thường trêu rằng, “trẻ trồng na, già trồngchuối” ông em trồng cả na cả chuối thì không phân biệt già haytrẻ! Ông em thường bảo rằng, ông già không ăn được thì còn các con các cháu, cứ trồng đấy để con để cháu ăn thì đi đâu mà thiệt.

Mọi người trong xóm ai cũng kính trọng ông, không chỉ ông làngười cao tuổi mà bởi ông là người sống có chừng mực vàgương mẫu. Ai mà vứt rác bừa bãi, ông em nhắc nhở ngay.Ông ngoại em là một người tuyệt vời như thế đấy. Em yêu ôngvô cùng. Em rất mong ngóng đến hè để được về thăm ông vàkhoe với ông thành tích học tập của mình. Ước sao ông sốngkhỏe mạnh mãi với cháu như bây giờ, ông ơi…

Bài văn tả ông số 9

Mỗi lần về thăm ông, lòng tôi lại dâng trào một tình cảm yêuthương đặc biệt mà tôi chưa bao giờ khám phá được.

Ông ngoại tôi đã ngoài bảy mươi nhưng nhìn ông vẫn còn nhanhnhẹn lắm. Vóc dáng ông bây giờ khác hẳn với hồi ông còn là mộtchiến sỹ trẻ. Chắc hẳn đồng đội của ông ngày ấy khó mà tin đượcông chính là anh Thu, một thanh niên xung phong được xếp vàohạng dẻo dai nhất toàn tiểu đội. Giờ đây, mái tóc xanh của ôngđã bị thời gian chiếm đoạt, thay thế vào đó là một màu trắng nhưnhững đám mây hiền hòa.

Những tháng ngày phục vụ quêhương, gia đình đã để lại cho ông một làn da ngăm ngăm đen.Không chỉ có vậy, tuổi già đã đổi làn da mềm mại của ông vớinhững nếp nhăn và vết đồi mồi trên bàn tay chai sạm ấy. Gươngmặt hiền từ như một ông bụt trong truyện thần tiên thì có lẽchẳng kẻ nào có thể lấy được của ông tôi cả. Đôi mắt ông luônánh lên một tia sáng ấm áp, dịu ngọt, sưởi ấm biết bao tim lầmlỗi.

Ông với nụ cười tinh khiết như những đóa hoa thơm mát đãtiếp thêm sức mạnh cho tôi vượt qua khó khăn. Từng bước đithật dứt khoát, nhanh nhẹn giống hệt đức tính của ông, một người đầy nhiệt huyết. Ông có một vẻ giản dị, đầy phongcách của một người lao động chân chính, với bộ quần áo nâu vàđôi dép cao su.

Đặc biệt thời còn trẻ, ông có năng khiếu hát nêncũng trở thành một gương mặt quen thuộc của đoàn diễn. Bà tôilúc đó là một cô du kích xinh đẹp, đã có những cảm xúc đầu tiênkhi nhìn thấy ông. Với giọng hát vàng của ông và một khuôn mặtkhá bảnh trai, mà ông tôi đã trở thành một thanh niên tốt số. Dùđã sống hơn nửa đời người, nhưng ông vẫn chăm chỉ lắm. Nhấtlà về việc chăm sóc cây thì ông quả là một thiên tài. Chẳng thế,mà khu vườn xinh xắn của ông lúc nào cũng tươi tốt do bàn taykhéo léo ấy chăm bón.

Ông sống có trước có sau nên ai có tínhkênh kiệu, ỷ lại là ông ghét lắm. Biết điều đó, tôi luôn tránh xanhững tính nết xấu để ông vui lòng. Ông luôn quan tâm đến việchọc hành của con cháu, mỗi lần tôi khoe điểm tốt là ông lại tặng tôi một cái hôn đầy tình cảm yêu quý.

Thời gian cứ trôi đi, tôi lưu luyến chia tay ông mà lòng còn vấnvương nơi quê hương, có tình cảm trìu mến của ông nồng nàn,tha thiết. Tôi mong ông luôn luôn khỏe mạnh là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con cháu.

Bài văn tả ông số 10

Cứ đến dịp nghỉ hè, bố mẹ lại cho tôi về quê. Bước vào trongnhà, một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên và kèm theo một cái xoa đầu: “Ôi! Đứa cháu yêu của ông đã về, năm naykết quả học tập của cháu thế nào, có tốt không?” Đó chính làgiọng nói của ông tôi đấy và cũng là người mà tôi yêu quý nhấttrong nhà.

Năm nay, ông tôi đã chín mươi hai tuổi rồi nhưng vẫn còn minhmẫn. Ông không còn khỏe mạnh như xưa nữa mà gầy hẳn đi.Khuôn mặt in sâu những nếp nhăn vất vả. Đôi mắt đã mờ đục,không còn được tinh nữa nên mỗi khi đọc báo thì phải đeokính, nhưng đôi mắt ấy luôn luôn nhìn tôi với một vẻ trìu mến,hiền từ.

Mái tóc ông bạc trắng như cước làm ông giống nhưmột ông bụt có tấm lòng nhân hậu trong những câu chuyện tổtích bước ra vậy. Đôi bàn tay gầy gầy xương xương, rám năng,luôn run run mỗi khi làm việc. Nước da của ông không còn hồng hàonữa mà đen xạm đi vì nắng. Răng của ông đã rụng nhiềunhưng nhờ đeo thêm hàm răng giả nên nụ cười vẫn còn tươi.

Ông ăn mặc rất giản dị, với những bộ quần áo được may bằngvải thô màu sáng và đi đôi dép cao su màu nâu của bộ đội.Vào những buổi sớm, khi mặt trời bắt đầu từ từ nhô lênsau những dãy núi, màn sương trắng mỏng của ban đêm cònchưa tan hết, ông tỉnh dậy và cũng là người dậysớm nhất nhà. Ra sân, ông hít căng lồng ngực tận hưởngkhông khí trong lành dễ chịu của buổi sáng.

Năm nay, tuổi củaông đã cao mà vẫn dậy sớm để tập thể dục. Nhìn động tác ôngxoay người, cúi xuống thì mới thấy hồi còn trẻ ông rất dẻo daivà nhanh nhẹn làm sao. Sau khi tập thể dục xong, ông thườnglàm bữa sáng cho cả nhà.Mặc dù năm nay ông đã chín mươi hai tuổi, nhưng ông vẫn rấtchăm chỉ. Ông rất tích cực tham gia các hoạt động xã hội vàcác chương trình của nhà văn hóa đề ra.

Có một lần ông nóivới tôi rằng: “Từ hồi còn nhỏ ông đã là một cậu bé rất yêu quýthiên nhiên”. Cho nên ông rất thích trồng cây, chăm sóc câycảnh những chú sâu tinh nghịch nào mà đến quấy phá khuvườn của ông là ông đi bắt ngay rồi lấy nước đi tưới cho cây.Cứ mỗi khi rảnh rỗi là ông lại ngồi vót tre hoặc đi cho gà ăn. Vào những buổi trưa hè nóng bức, ông thường mắc võng nằm nghe đài phátthanh, tay phe phẩy chiếc quạt nan.

Vào những đêm trăng, ôngthường lấy cái ghế mây trong nhà ra hiên ngồi kể chuyện cổtích cho tôi và một vài đứa trẻ con trong làng. Con cháunhà mình mà có làm điều gì sai trái thì ông không hề quátmắng, trách móc mà nhẹ nhàng ôn tồn giảng giải, khuyên bảo.Ông rất nhiệt tình khi hàng xóm nhờ một việc gì đó nên mọingười trong làng ai cũng kính trọng và quý mến ông.

Mọi người ai ai cũng chúc thọ cho ông nhưng riêng tôi, tôi sẽcố gắng học hành chăm chỉ, ngoan ngoãn để làm ông vui lòng,sống lâu trăm tuổi. Tôi rất yêu quý và kính trọng người ông củamình.

Thật tuyệt vời nếu chúng ta được sống trong vòng tay yêu thương của ông phải không các bạn. Hãy sống và học tập tốt để ông vui và tự hào các bạn nhé!


Comments are closed.